Hiển thị các bài đăng có nhãn 2018 MV Tuần 2. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn 2018 MV Tuần 2. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 12 tháng 12, 2018

ÐỨC MẸ GUADALUPE

Một Thánh Lễ để vinh danh Ðức Mẹ Guadalupe đã có từ thế kỷ 16. Niên sử của thời đại đó kể cho chúng ta biết câu chuyện sau đây.
Một người thổ dân nghèo hèn tên Cuatitlatoatzin được rửa tội và lấy tên là Juan Diego. Ông 57 tuổi, goá vợ và sống trong một làng nhỏ gần Mexico City. Vào buổi sáng thứ Bảy, 9 tháng Mười Hai 1531, ông đến nhà nguyện gần đó để tham dự lễ kính Ðức Mẹ.
Khi đang đi trên ngọn đồi gọi là Tepeyac thì ông nghe có tiếng nhạc du dương như tiếng chim hót. Sau đó một đám mây sáng chói xuất hiện, đứng trên đám mây là một trinh nữ người thổ dân mặc y phục như công chúa của bộ lạc Aztec. Trinh nữ nói chuyện với ông bằng tiếng bản xứ và sai ông đến với Ðức Giám Mục của Mexico, là một tu sĩ dòng Phanxicô tên Juan de Zumarraga, và yêu cầu đức giám mục xây cất một nguyện đường nơi Trinh Nữ hiện ra.
Dĩ nhiên vị giám mục không tin, và bảo Juan Diego xin Trinh Nữ cho một dấu chỉ. Trong thời gian này, người chú của ông bị bệnh nặng. Ðiều đó khiến ông cố tránh né không muốn gặp Trinh Nữ. Tuy nhiên, đức trinh nữ tìm ông, đảm bảo với ông là người chú sẽ khỏi bệnh, và bảo ông hái các bông hồng quanh đó để làm bằng chứng với vị giám mục. Lúc ấy là mùa đông thì không thể có bông hoa nào mọc được, nhưng lạ lùng thay, gần chỗ Trinh Nữ hiện ra lại đầy dẫy những hoa hồng tuyệt đẹp. Và ông đã dùng chiếc áo tơi của mình để bọc lấy các bông hồng đem cho vị giám mục.
Trước sự hiện diện của đức giám mục, ông Juan Diego mở áo tơi ra và bông hồng đổ xuống tràn ngập khiến vị giám mục phải quỳ gối trước dấu chỉ lạ lùng ấy. Lạ lùng hơn nữa, trên chiếc áo tơi lại có in hình Ðức Trinh Nữ như ngài đã hiện ra với ông ở đồi Tepeyac. Ðó là ngày 12 tháng Mười Hai 1531.
Lời Bàn
Việc Ðức Maria hiện ra với Juan Diego dưới hình thức một người đồng hương của ông nhắc nhở cho chúng ta thấy, Ðức Maria và Thiên Chúa, là Ðấng đã sai ngài đến, chấp nhận mọi dân tộc. Trong hoàn cảnh thời bấy giờ, khi người Tây Ban Nha đối xử tệ hại và dã man với người thổ dân, việc hiện ra là lời khiển trách người Tây Ban Nha cũng như một biến cố trọng đại đối với người thổ dân Mỹ Châu. Trước khi có biến cố này, việc trở lại Kitô Giáo chỉ thưa thớt, nhưng sau đó họ trở lại cả đoàn. Theo một sử gia đương thời, có đến chín triệu người thổ dân trở lại đạo Công Giáo trong một thời gian rất ngắn. Ngày nay, chúng ta thường nghe là Thiên Chúa ưu đãi người nghèo, và Ðức Mẹ Guadalupe minh chứng rằng tình yêu Thiên Chúa dành cho người nghèo, và chính Mẹ đồng hóa với người nghèo là một chân lý đã có tự ngàn xưa, được phát xuất từ Phúc Âm.
Lời Trích
Ðức Maria nói với Juan Diego: "Hỡi con rất yêu dấu của Mẹ, ta là Trinh Nữ Maria, là Mẹ của Thiên Chúa thật, Người là Tác Giả của Sự Sống, là Tạo Hóa của muôn loài và là Chúa của Thiên Ðàng cũng như Trái Ðất... và điều ta mong muốn là một nhà thờ sẽ được xây cất ở đây cho ta, là nơi ta sẽ chứng tỏ lòng khoan dung và nhân hậu của ta đối với người thổ dân, và tất cả những ai yêu mến và tìm đến ta, như một người Mẹ đầy lòng thương xót của con và của mọi người dân của con..." (trích từ niên sử cổ).
Trích từ NguoiTinHuu.com
Ảnh: Internet
Thứ Tư Tuần II Mùa Vọng Năm C
Ngày 12/12 Đức Mẹ Gualalupê
PHÚC ÂM: Lc 1, 39-47
"Phúc cho Bà là kẻ đã tin"
Ngày ấy, Maria chỗi dậy, vội vã ra đi tiến lên miền núi, đến một thành xứ Giuđêa. Bà vào nhà ông Dacaria và chào bà Êlisabeth. Và khi bà Êlisabeth nghe lời chào của Maria, thì hài nhi nhảy mừng trong lòng bà, và bà Êlisabeth được đầy Chúa Thánh Thần, bà kêu lớn tiếng rằng:
"Bà được chúc phúc giữa các người phụ nữ, và Con lòng Bà được chúc phúc! Bởi đâu tôi được Mẹ Thiên Chúa đến viếng thăm tôi? Vì này tai tôi vừa nghe lời Bà chào, hài nhi liền nhảy mừng trong lòng tôi. Phúc cho Bà là kẻ đã tin rằng lời Chúa phán cùng Bà sẽ được thực hiện". Và Maria nói rằng: "Linh hồn tôi ngợi khen Chúa, và thần trí tôi hoan hỉ trong Thiên Chúa, Đấng Cứu độ tôi".

Thứ Ba, 11 tháng 12, 2018

TIẾNG KHÓC CỦA SA MẠC

Một mẩu chuyện của người Phi Châu kể lại rằng: một người Ả Rập sống ở sa mạc có thói quen nằm sát xuống đất, úp tai trên cát từng giờ lâu. Có người hỏi tại sao làm thế, anh ta giải thích như sau: "Tôi nghe sa mạc khóc vì nó rất muốn được làm một ngôi vườn xinh tươi".
Sa mạc mong mỏi được trở thành ngôi vườn, cũng thế tâm hồn con người luôn hướng về điều thiện. Khoảng cách giữa sa mạc và ngôi vườn xinh tươi đó là nước non, điều kiện thời tiết và nhất là công lao của con người. Không có sự chăm sóc của con người, sa mạc vẫn tiếp tục là bãi cát khô cằn. Cõi lòng con người sẽ mãi mãi là một sa mạc cằn cỗi nếu nó không được vun xới và tưới bằng cố gắng, phấn đấu, hy sinh và tình yêu. Phải tốn biết bao là kiên nhẫn, biết bao chống đỡ, biết bao nghị lực, biết bao mồ hôi... để biến sa mạc của tâm hồn thành một khu vườn tươi tốt... Sa mạc tâm hồn của chúng ta sẽ khóc mãi nếu chúng ta không ra tay cày xới và vun trồng mỗi ngày.
Trích sách Lẽ Sống
Ảnh: Internet
Thứ Ba Tuần II Mùa Vọng Năm C
PHÚC ÂM: Mt 18, 12-14
"Chúa không muốn những kẻ bé nhỏ phải hư đi".
Khi ấy Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Các con nghĩ sao? Nếu ai có một trăm con chiên mà lạc mất một con, thì người đó lại không bỏ chín mươi chín con trên núi, để đi tìm con chiên lạc sao? Nếu người đó tìm được, thì quả thật, Thầy bảo các con, người đó sẽ vui mừng vì con chiên đó hơn chín mươi chín con chiên không thất lạc. Cũng vậy, Cha các con ở trên trời không muốn để một trong những kẻ bé nhỏ này phải hư đi".
Chúa ơi đây là đoạn Tin Mừng mà con thích nhất, con thích cảm giác của con chiên, được bé nhỏ trong vòng tay Chúa, được an toàn trong vòng tay Ngài. Xin Chúa luôn thương yêu và nâng bước con đi, để con biết bước đi lối ngay lành. Amen.

Chủ Nhật, 9 tháng 12, 2018

TIN?

Tôi đi công tác Sài Gòn mấy ngày. Sáng cuối cùng thức dậy rất sớm, trời còn tối, ra ngồi ngoài quán café vỉa hè, cách khách sạn một đoạn ngắn, tôi gọi taxi ra sân bay trở về Hà Nội để kịp làm việc tiếp trong ngày. Trong lúc chờ đợi gọi một lý café sữa đá. Chị chủ quán trung niên vừa hỏi han vừa đon đả phục vụ.
Được một lúc taxi đến, tôi rút ví, vì không có tiền lẻ nhỏ hơn, chỉ có 1 tờ 50 nghìn, nên rút tờ 100 nghìn ra trả, cũng có ý mong được chị trả lại tiền lẻ cho mình nhỡ khi cần tiêu lặt vặt dọc đường. Chị nhanh nhảu lục tìm tiền trả lại, chưa thấy đủ, sợ tôi chờ mất việc nên quay ra nói: Anh vẫn hàng ngày đi làm rồi lại về khách sạn kia, thôi anh cứ đi cho được việc, rồi quay về trả em sau cũng được. Tôi chợt xấu hổ vì ý nghĩ trước đó của mình, cảm động vì câu nói của chị mà bảo lại rằng: Thôi chị đưa lại tôi tờ năm chục cũng được, lần sau tôi quay lại chỗ chị uống café tiếp mà. Nói thêm lần nữa chị mới an lòng.
Về đến Nội Bài bắt taxi đi tiếp về… Trời buổi sớm thoáng mát, vui chuyện tôi hỏi chuyện làm ăn của cậu lái xe. Cậu ta cũng cởi mở đáp lại. Rồi cậu ấy thở dài đánh sượt: Nhưng em bị mắc bệnh thích chơi lô đề nên chả mấy khi còn tiền mà nghĩ đến chuyện lấy vợ anh ạ.
Tôi hỏi: Thường mỗi lần em chơi bao nhiêu? Cậu ta đáp: Hôm nào ít thì một trăm, có khi đến cả triệu….mà vô cùng hiếm mới có ngày được trúng một tí an ủi, cũng lại nướng tiếp vào nó thôi anh ạ.
Khi xe đến nơi làm việc, tôi rút ví lấy tiền trả thì oái oăm làm sao thiếu mất 30 nghìn (vì cũng ít khi tôi phải sử dụng tiền mặt nhiều trong ví, nên cũng không để ý mà chuẩn bị). Tôi nói với cậu lái xe: cơ quan anh tầng 8 tòa nhà này, đợi anh sau 5 phút nữa sẽ xuống đưa nốt em, kể cả thêm tiền làm phiền em phải chờ đợi nhé. Cậu ấy gãi đầu ngắc ngứ không nói gì, nét mặt hơi nhăn lên vẻ khó khăn. Tôi hiểu ra và nói: Nếu em chưa tin anh thì em cầm chiếc điện thoại di động của anh đây, anh sẽ lên lấy tiền rồi xuống ngay.
Tôi dường như bị chạm tự ái, xuống đóng cửa xe và đi nhanh lên tòa nhà. Ít phút sau tôi xuống, cậu lái xe vẫn đợi. Tôi gửi lại tiền thiếu cho cậu ta, và cậu ấy đưa lại tôi chiếc mobile, giọng nhỏ nhẹ nhưng lễ độ: Em cảm ơn, anh thông cảm nhé.
Cậu ta đánh xe đi, tôi nhìn theo, bỗng nhiên thẫn thờ, rồi thấy trống hơ trống hoác trong đầu tôi một câu hỏi: Tại sao cậu ấy lại tin vào những con số may rủi hết sức vớ vẩn để chơi lô đề mà đánh cược cả triệu bạc vào đó, thấp thỏm chờ đợi cả ngày để rồi trắng tay, vậy tại sao không thể tin vào một con người như tôi mà có thể chờ đợi trong năm phút để đi lấy 30 nghìn tiền thiếu trả cho cậu ấy? Và cậu ấy không hề là người xấu vù bỏ đi khi đang cầm chiếc Mobile của tôi đưa cho làm tín chấp khi giá của nó cả gần chục triệu ? Tại sao nhỉ ???
Theo Trí Thức Trẻ
Ảnh: Internet
Thứ Hai Tuần II Mùa Vọng Năm C
PHÚC ÂM: Lc 5, 17-26
"Hôm nay chúng tôi đã thấy những việc lạ lùng".
Ngày ấy, Chúa Giêsu đang ngồi giảng, có cả những người biệt phái và tiến sĩ luật từ các làng mạc xứ Galilêa, xứ Giuđêa và Giêrusalem đến nghe Người, và Người dùng quyền lực của Thiên Chúa chữa nhiều người. Người ta khiêng một người bất toại đến, họ tìm cách vào nhà để đặt người bất toại trước mặt Người. Nhưng không tìm được lối vào, vì dân chúng quá đông, họ liền trèo lên sân thượng và thả người bất toại xuống giữa cử toạ trước mặt Chúa Giêsu. Thấy lòng tin của họ, Người nói: "Hỡi người kia, tội ngươi đã được tha!"
Các luật sĩ và biệt phái bắt đầu lý luận rằng: "Người này là ai mà dám nói phạm thượng? Trừ một mình Chúa, ai có quyền tha tội?" Chúa Giêsu biết rõ điều họ suy tính, liền nói với họ: "Sao các ngươi lại nghĩ trong lòng như vậy? Nói rằng: 'Các tội của ngươi đã được tha', hay nói: 'Ngươi hãy đứng dậy mà đi', đàng nào dễ hơn? Song (như thế là) để các ngươi biết Con Người có quyền tha tội ở dưới đất". Người nói với người bất toại rằng: "Ta bảo ngươi, hãy chỗi dậy vác giường về nhà".
Tức thì anh ta chỗi dậy vác giường đi về nhà và ca tụng Thiên Chúa. Ai nấy đều sợ hãi và ngợi khen Thiên Chúa; họ kinh sợ và nói: "Hôm nay chúng ta đã thấy những việc lạ lùng".

Thứ Bảy, 8 tháng 12, 2018

SỐNG LÀM GÌ?

Ngày kia có ba người mặt mày buồn bã đến hỏi ý kiến của một nhà hiền triết, xem làm thế nào để họ được sống vui vẻ có ý nghĩa. Nhà hiền triết hỏi họ:
- Trước tiên, các ông hãy nói cho tôi biết các ông sống vì cái gì?
Người thứ nhất trả lời:
- Vì tôi không muốn chết, cho nên tôi sống.
Người thứ hai nói:
- Vì tôi muốn nhìn xem ngày mai có tốt hơn ngày hôm nay hay không, vì vậy mà tôi sống.
Người thứ ba nói:
- Vì tôi có một gia đình phải nuôi dưỡng. Tôi không thể chết, vì vậy mà tôi sống.
Nghe vậy nhà hiền triết lắc đầu nói:
 - Thế thì đương nhiên là các ông không được vui vẻ rồi, vì các ông sống chỉ vì sợ hãi, chờ đợi, trách nhiệm bất đắc dĩ, chứ không vì lý tưởng.
Nhìn vào cuộc sống của Gioan, mọi người phải nể phục ông. Ông sống rất đẹp. Mọi người phải nể phục không phải vì Gioan là người có quyền cao chức trọng nhưng vì đời sống của ông đẹp quá, cao cả quá, thánh thiện quá. Gioan là người luôn hướng nhìn về phía trước, sống cho phía trước. Phía trước có cõi đời đời. Trong cõi đời đời đó có Thiên Chúa hằng sống. Gioan sống và phục vụ cho Đấng Hằng Sống vì thế mà đời của Gioan đẹp.
Ảnh: Internet
Chúa Nhật II Mùa Vọng Năm C
PHÚC ÂM: Lc 3, 1-6
"Mọi người sẽ thấy ơn cứu độ của Thiên Chúa".
Đời hoàng đế Tibêriô năm thứ mười lăm, Phongxiô Philatô làm toàn quyền xứ Giuđêa, Hêrôđê làm thủ hiến xứ Galilêa, còn em là Philipphê làm thủ hiến xứ Ituria và Tracônitêđê; Lysania làm thủ hiến xứ Abilêna; Anna và Caipha làm thượng tế; có lời Chúa đã kêu gọi Gioan, con Giacaria, trong hoang địa.
Ông liền đi khắp miền sông Giođan, rao giảng phép rửa sám hối cầu ơn tha tội, như lời chép trong sách Tiên tri Isaia rằng: "Có tiếng kêu trong hoang địa: Hãy dọn đường Chúa, hãy sửa đường Chúa cho ngay thẳng, hãy lấp mọi hố sâu và hãy bạt mọi núi đồi; con đường cong queo hãy làm cho ngay thẳng, con đường gồ ghề hãy san cho bằng. Và mọi người sẽ thấy ơn cứu độ của Thiên Chúa".
Lạy Chúa, xin cho con biết chọn lựa con đường phục vụ. Xin đừng để những gian khó hay sự biếng nhác làm con chùn bước. Amen.

"Vì nhiệt tâm lo việc nhà Chúa mà tôi đây sẽ phải thiệt thân" (Ga 2,17)