Hiển thị các bài đăng có nhãn 2018 Tuần 14 TN2. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn 2018 Tuần 14 TN2. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 13 tháng 7, 2018

NGƯỜI KHÁCH LẠ

Thành phố nọ vừa mới xây dựng một tượng đài biểu dương một nhân vật nổi tiếng. Ngày kia, có một người lạ mặt đến thành phố. Ông gặp một đám trẻ đang chơi đùa nơi cổng thành, hỏi chúng đường đi đến tượng đài. Đám trẻ nhanh nhẩu chỉ đường cho vị khách lạ. Và ông tiếp tục đi.
Được một quẵng, ông gặp một người đàn ông đi ngược chiều với mình. Ông lại hỏi thăm đường đi đến tượng đài.
 “Tượng đài ư ? Chính tôi là người đầu tiên nêu sáng kiến xây dựng tượng đài ấy.” – Người đàn ông rất hãnh diện khoe khoang, rồi chỉ đường cho vị khách lạ.
Người khách lạ tiếp tục rảo bước. Được một quẵng, ông gặp một tôn ông khác trên đường – và một lần nữa, ông lại hỏi thăm đường.
“Ồ, tượng đài? Tôi rành quá đi chứ. Bác biết không, chính tôi là chủ thầu đã xây dựng nên nó. Đây, bác đi theo ngả này.”
Cuối cùng, người khách lạ tìm thấy được tượng đài. Ông nhìn lên bức tượng, ra chiều nghĩ ngợi rất lung. Một lát sau, ông quay gót trở lui.
Khi vị khách lạ ra đến cổng thành, một trong những đứa trẻ chơi đùa ở đó nhìn chằm chằm lên khuôn mặt ông, rồi kêu lên với đám bạn của nó: “Chúng mày ơi, nhìn kìa ! Bác ấy chính là người của bức tượng đấy!”
Quả vậy, người ta đã ca tụng  ông, đã xây tượng đài để tôn vinh ông, nhưng khi gặp ông rảo bước trên đường và nói chuyện với ông mặt đối mặt, họ đã không nhận biết ông.
Lê Công Đức, Lm
Ảnh: Internet
Bài Tin Mừng hôm nay Chúa Giêsu nói với các môn đệ đừng sợ những kẻ giết được thân xác nhưng không giết được linh hồn.
Thứ Bảy Tuần XIV Thường Niên Năm Chẵn
PHÚC ÂM: Mt 10, 24-33
"Các con đừng sợ những kẻ giết được thân xác".
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Môn đệ không hơn thầy, và tôi tớ không hơn chủ mình. Môn đệ được bằng thầy, tôi tớ được bằng chủ mình thì đã là khá rồi. Nếu họ đã gọi chủ nhà là Bêelgiêbul thì huống hồ là người nhà của Ngài. Vậy các con đừng sợ những người đó, vì không có gì che giấu mà không bị thố lộ; và không có gì kín nhiệm mà không hề hay biết. Điều Thầy nói với các con trong bóng tối, hãy nói nơi ánh sáng; và điều các con nghe rỉ tai, hãy rao giảng trên mái nhà.
"Các con đừng sợ kẻ giết được thân xác, nhưng không thể giết được linh hồn. Các con hãy sợ Đấng có thể ném cả xác lẫn hồn xuống địa ngục. Nào người ta không bán hai chim sẻ với một đồng tiền đó sao? Thế mà không con nào rơi xuống đất mà Cha các con không biết đến. Phần các con, tóc trên đầu các con đã được đếm cả rồi. Vậy các con đừng sợ: các con còn đáng giá hơn chim sẻ bội phần.
Vậy ai tuyên xưng Thầy trước mặt người đời, thì Thầy sẽ tuyên xưng nó trước mặt Cha Thầy là Đấng ngự trên trời. Còn ai chối Thầy trước mặt người đời, thì Thầy sẽ chối nó trước mặt Cha Thầy là Đấng ngự trên trời".
Lạy Chúa, con ca tụng và tung hô Chúa, nhưng đôi con khi lại không nhìn thấy Chúa đang bước đi về phía con. Xin soi sáng cho con, để con thấy Chúa nơi những người anh em con gặp trong đời con. Amen.

Thứ Năm, 12 tháng 7, 2018

VUI TƯƠI

Một ngày kia, người ta hỏi nhạc sĩ Franz Joseph Haydn tại sao nhạc tôn giáo của ông lúc nào cũng vui tươi? Nhà nhạc sĩ tài ba của thế kỷ thứ 18 đã trả lời như sau: "Tôi không thể làm khác hơn được. Tôi viết nhạc theo những cảm xúc của tôi. Khi tôi nghĩ về Chúa, trái tim tôi tràn ngập niềm vui đến nỗi các nốt nhạc như nhảy múa trước ngòi bút của tôi". Người tín hữu Kitô, theo định nghĩa, không thể không là người của niềm vui. Họ phải vui mừng bởi vì Thiên Chúa chính là gia nghiệp của họ, bởi vì tâm hồn của họ luôn có Chúa.
Trích sách Lẽ Sống
Ảnh: Internet
Bài Tin Mừng hôm nay Chúa Giêsu đã sai và an ủi các môn đệ. Người nói chính trong giờ ấy Chúa Thánh Thần sẽ nói trong các môn đệ.
Thứ Sáu Tuần XIV Thường Niên Năm Chẵn
PHÚC ÂM: Mt 10, 16-23
"Không phải chính các con nói, nhưng là Thánh Thần của Cha các con".
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các Tông đồ rằng: "Này, Thầy sai các con đi như những con chiên ở giữa sói rừng. Vậy các con hãy ở khôn ngoan như con rắn và đơn sơ như bồ câu. Các con hãy coi chừng người đời, vì họ sẽ nộp các con cho công nghị, và sẽ đánh đập các con nơi hội đường của họ. Các con sẽ bị điệu đến nhà cầm quyền và vua chúa vì Thầy, để làm chứng cho họ và cho dân ngoại được biết. Nhưng khi người ta bắt nộp các con, thì các con đừng lo nghĩ phải nói thế nào và nói gì? Vì trong giờ ấy sẽ cho các con biết phải nói gì; vì chưng, không phải chính các con nói, nhưng là Thánh Thần của Cha các con nói trong các con.
Anh sẽ đem nộp giết em, cha sẽ nộp con, con cái sẽ chống lại với cha mẹ và làm cho cha mẹ phải chết. Vì danh Thầy, các con sẽ bị mọi người ghen ghét, nhưng ai bền đỗ đến cùng, kẻ ấy sẽ được cứu độ. Khi người ta bắt bớ các con trong thành này, thì hãy trốn sang thành khác. Thầy bảo thật các con: Các con sẽ không đi khắp hết các thành Israel trước khi Con Người đến".
Lạy Chúa, xin cho con biết thinh lặng để nghe tiếng Chúa. Xin cho con biết đối xử hòa nhã với mọi người. Amen.

CON THUYỀN HỘI THÁNH

Saladin, vua Hồi giáo, gởi giấy cho Đức Giáo Hoàng: “Ta sẽ lấy đền thờ Phêrô làm đền thờ Mahomet!”. Đức Giáo Hoàng trả lời: “Thuyền Thánh Phêrô có thể lúc lắc nhưng nhất định không chìm”. (Fluctuat nec mergitur).
Câu nói thời danh này đã đi vào lịch sử.
+ Suốt đời Luther dã dùng mọi phương kế để lăng nhục và đánh đổ Hội thánh, nhưng ông ta không đạt được mong ước. Trên giường bệnh, ông còn xin cục phấn và gắng gượng viết lên vách câu này: “Hỡi giáo hoàng, ta là thứ dịch tễ cho mi thì khi chết, ta sẽ chôn vùi mi theo”.
+ Nối chí ấy có ông Voltaire ở thế kỷ XVIII. Thông minh nhưng nham hiểm, ông đã viết bao nhiêu sách và đã diễn thuyết bao nhiêu bài cổ động, hô hào tiêu diệt Hội Thánh Công giáo. Ông công khai tuyên bố rằng chỉ 20 năm nữa thôi thì Hội Thánh đi đời. Thế nhưng, câu đoán đó của ông đã. . . trật lất!
+ Khi làm Thủ tướng nước Đức, Bismarck (1815-1898), một tay anh hùng đầy thế lực quyết đánh đổ Hội Thánh trong chiến dịch văn hóa của ông (Kulturkampf).
Để củng cố đức tin của các tín hữu và khơi động lòng cậy trông vào Chúa, có người đã bí mật dán lên mấy cửa hiệu một mẫu truyền đơn bằng tranh như sau: Trên một tờ giấy lớn vẽ một núi đá to, sóng biển liên tục tấn công tới tấp, lại có một đám đông người tý hon ăn mặc như Bismarck đang hợp lực với sóng gió để xô đổ quả núi. Nhưng chính phía bên kia có một tên quỷ, đứng khinh bỉ nhìn bọn người tý hon kia, lên tiếng: “Đã non 2000 năm, tao đã cùng hoả ngục nỗ lực làm đổ mà tảng đá đó vẫn không nao núng thì sá gì lũ tý hon tụi bây”.
+ Năm 1903, Jaures (1859-1914), nhà hùng biện người Pháp, thấy Hội Thánh phải đương đầu với nhiều khó khăn, cùng lúc nhiều nước có đạo bỏ rơi, ông vui mừng reo lên: “Sóng đưa thuyền Phêrô vào bờ, bây giờ nước rút, thuyền mắc cạn, nằm trơ trên bãi cát! “
Nhưng sự thực thì nước rút rồi nước lại lên, và thuyền Phêrô lại tiếp tục ra khơi.
+ Cũng ở nước Pháp, trước Jaures, có Napoléon một nhân vật đã làm chấn động trời Âu. Khi thấy Napoléon bắt đầu giam giữ  ĐGH Piô VII (1742-1823), các kẻ nghịch reo lên: “Đây là Giáo Hoàng cuối cùng”. Nhưng rồi Napoléon thất bại, bị cầm tù tại đảo St. Hélène, và Đức Giáo Hoàng lại trở về Rôma. Chính Đức Piô VII đã đứng lên đón rước và giúp đỡ gia đình tan rã của Napoléon gồm bà mẹ, 4 anh em là Lucien, Jérôme, Louis và Pauline, kể cả ông cậu là Hồng Y Fesch, sau khi ông bị đi đày.
*** Tóm lại, trước đây cũng như mãi mãi về sau, dù Hội thánh địa phương có thể mất vì nhiều nguyên do, nhưng Hội thánh toàn cầu nhất định sẽ mãi mãi tồn tại. Henrich Heine (1797-1856), thi hào người Đức, đã phải đồng ý như thế khi ông viết: “Đã lâu tôi không còn công kích Hội thánh Công giáo nữa. Tôi đã đo sức trí khôn của loài người và nhận thấy rằng: Các đợt tấn công vào tảng đá khổng lồ và kiên cố đó không thể làm cho tảng đá sứt mẻ hoặc nhúc nhích được”.
Sưu tầm
Ảnh: Internet
Bài Tin Mừng hôm nay Chúa Giêsu đã sai các môn đệ đi rao giảng nước Trời.
Thứ Năm Tuần XIV Thường Niên Năm Chẵn
PHÚC ÂM: Mt 10, 7-15
"Các con đã lãnh nhận nhưng không, thì hãy cho nhưng không".
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các Tông đồ rằng: "Các con hãy đi rao giảng rằng 'Nước Trời đã gần đến'. Hãy chữa những bệnh nhân, hãy làm cho kẻ chết sống lại, hãy làm cho những kẻ phong cùi được sạch và hãy trừ quỷ. Các con đã lãnh nhận nhưng không thì hãy cho nhưng không. Các con chớ mang vàng bạc, tiền nong trong đai lưng, chớ mang bị đi đường, chớ đem theo hai áo choàng, chớ mang giày dép và gậy gộc, vì thợ thì đáng được nuôi ăn.
"Khi các con vào thành hay làng nào, hãy hỏi ở đó ai là người xứng đáng, thì ở lại đó cho tới lúc ra đi. Khi vào nhà nào, các con hãy chào rằng: 'Bình an cho nhà này'. Nếu nhà ấy xứng đáng thì sự bình an của các con sẽ đến với nhà ấy. Nhưng nếu ai không tiếp rước các con và không nghe lời các con, thì hãy ra khỏi nhà hay thành ấy và giũ bụi chân các con lại. Thật, Thầy bảo các con: Trong ngày phán xét, đất Sôđôma và Gômôra sẽ được xét xử khoan dung hơn thành ấy".
Lạy Chúa, xin cho con kiên trì trong việc con làm, đến cùng. Amen.

Thứ Tư, 11 tháng 7, 2018

DẠY GIÁO LÝ

Một bà sang trọng và giàu có kia, trong một buổi yết kiến Đức Thánh Cha Piô X, thành thật tâu lên: 
- "Tâu Đức Thánh Cha, con có thể làm gì để giúp ích cho Giáo Hội?"
Câu trả lời của Đức Thánh Cha vụt bay ra như một mũi tên:
- "Con hãy đi dạy giáo lý!"
Ảnh: Internet
Bài Tin Mừng hôm nay Chúa Giêsu đã ban cho các môn đệ quyền trên thần ô uế để các ông chữa bệnh cho dân.
Thứ Tư Tuần XIV Thường Niên Năm Chẵn
PHÚC ÂM: Mt 10, 1-7
"Các con hãy đến cùng chiên lạc nhà Israel".
Khi ấy, Chúa Giêsu gọi mười hai môn đệ Người lại, và ban cho các ông quyền hành trên các thần ô uế để các ông xua đuổi chúng và chữa lành mọi bệnh hoạn, tật nguyền.
Đây là tên của mười hai Tông đồ: Trước hết là Simon cũng gọi là Phêrô, rồi đến Anrê em của ông, Giacôbê con ông Giêbêđê và Gioan em của ông, Philipphê và Bartôlômêô, Tôma và Matthêu người thu thế, Giacôbê con ông Alphê và Tađêô, Simon nhiệt tâm và Giuđa Iscariô là kẻ nộp Người.
Chúa Giêsu đã sai mười hai vị này đi và truyền rằng: "Các con đừng đi về phía các dân ngoại và đừng vào thành của người Samaria. Tốt hơn, các con hãy đến cùng các chiên lạc nhà Israel. Các con hãy đi rao giảng rằng: 'Nước Trời đã gần đến'".
Lạy Chúa, các môn đề đều nhờ ơn Chúa, mang ơn Chúa mà ra đi rao giảng. Xin ơn Ngài cũng đến bên con, để con biết sống đúng bổn phận và nói với người khác về Ngài. Amen.

Thứ Ba, 10 tháng 7, 2018

CỬ CHỈ ẤM LÒNG

Một trong những nhà hảo tâm thường xuyên làm những công việc “miễn phí” dành cho người nghèo phải kể đến là chị Trang (trú hẻm 108 Phan Đình Phùng, Q. Phú Nhuận), nhắc đến chi mọi người như nhắc đến điểm tựa của người nghèo.
Công việc chính của chị không phải là bơm vá xe nhưng chị vẫn sắm sửa dụng cụ và sẵn sàng sửa xe giúp người lao động nghèo. Cạnh đó, chị còn để một tủ thuốc nhỏ, trong đó có đủ các loại thuốc chữa bệnh thông thường.
Khi hỏi có mạnh thường quân nào tài trợ cho chị, chị cười: “Tôi nghèo nhưng may mắn hơn những người khác, ý thức được điều đó nên tôi tự sắm đồ đạc để ai cần gì thì lấy, giúp được gì tôi sẽ giúp, có người thấy vậy nên cũng mua thuốc men rồi tự bỏ vào. Tôi làm chỉ vì nghĩ, khi mình tốt với ai họ sẽ tốt với mình, cuộc sống cho đi là nhận lại”.
Đối với người Sài Gòn, hình ảnh những bình trà đá miễn phí đã trở nên quen thuộc hơn bao giờ hết. Giữa cái nóng bức, thất thường của thời tiết Sài Gòn, bình trà đá miễn phí ở các ngã tư đèn giao thông chính là cứu cánh cho người lao động.
Chú Nghĩa (53 tuổi, Bến Tre) lên Sài Gòn bán vé số dạo đã 5 năm nay, chú nói: “Một ngày đi bộ dưới cái nắng nên người mệt mỏi thường xuyên, vì thế những bình trà đá miễn phí ở nhiều tuyến đường đã giúp tôi không phải mất tiền mua nước uống, bán 1 tờ vé số chỉ lời 1.000 đồng mà mua nước ít nhất gì cũng gần chục ngàn rồi nên có những thùng trà như vậy tôi thấy ấm lòng lắm.Vừa uống vừa rót ra bình mang theo, nước ở nhà mang theo không bao giờ đủ”.

Ảnh: Chị Trang bên thùng thuốc từ thiện của mình (congan.com.vn)
Bài Tin Mừng hôm nay Chúa Giêsu đã chữa lành cho người câm bị quỷ ám, Ngài động lòng trước cảnh khốn khổ của dân chúng.
Thứ Ba Tuần XIV Thường Niên Năm Chẵn
PHÚC ÂM: Mt 9, 32-38
"Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt thì ít".
Khi ấy, người ta đem đến Chúa Giêsu một người câm bị quỷ ám. Khi đã trừ quỷ, thì người câm nói được, đám đông dân chúng kinh ngạc và nói rằng: "Chưa bao giờ thấy xảy ra như vậy trong dân Israel". Nhưng các người biệt phái nói rằng: "Ông ta đã nhờ tướng quỷ mà trừ quỷ".
Chúa Giêsu đi rảo khắp các thành phố làng mạc, dạy dỗ trong các hội đường, rao giảng Tin Mừng Nước Trời, và chữa lành mọi bệnh hoạn tật nguyền. Thấy đoàn lũ dân chúng, Người động lòng xót thương họ, vì họ tất tưởi bơ vơ như những con chiên không có người chăn. Người liền bảo môn đệ rằng: "Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt thì ít. Các con hãy xin chủ ruộng sai thợ đi gặt lúa".
Lạy Chúa, xin cho con biết nhìn người anh em, người bên cạnh con lúc khốn khó và giúp đỡ họ. Amen.

Thứ Hai, 9 tháng 7, 2018

VỊT TRỜI MẤT NIỀM KIÊU HÃNH

Có một đàn vịt trời đang bay hướng về phía nam để trú đông. Chúng bay tạo thành một chữ "V" rất đẹp trên bầu trời, bất cứ ai ở dưới đất nhìn lên cũng đều phải thích thú.
Một ngày nọ, Wally, một trong những chú vịt trời trong đàn, bỗng nhìn thấy cái gì đó rất hấp dẫn dưới mặt đất... Một cái sân nuôi gà vịt quanh nhà kho, ở đó có một đàn vịt nhà đang được nuôi trong nông trại. Bọn chúng chạy lạch bạch quanh sân, kêu quàng quạc rất vui vẻ nhộn nhịp và mỗi ngày đều được ăn bắp mà người ta thảy ra sân cho chúng.
Wally có vẻ thích thú trước những gì chú chứng kiến. "Chắc hẳn ăn bắp đó sẽ rất tuyệt," chú tự nghĩ, "Còn ở đây, mình cứ phải bay suốt chặng đường dài mệt mỏi này. Mình thích được chạy loanh quanh thảnh thơi trong sân như vậy một lúc." Sau khi suy nghĩ một hồi, Wally quyết định rời khỏi đàn, lượn một vòng về bên trái và lao xuống về hướng cái sân nuôi gà vịt nọ.
Chú đáp xuống giữa những chú vịt nhà trong sân, và bắt đầu chạy vớ vẩn trong sân, kêu quàng quạc như bọn họ. Rồi chú cũng bắt đầu ăn bắp. Trong lúc đó, đàn vịt trời vẫn tiếp tục hành trình bay về phía Nam, nhưng Wally chẳng thèm để ý tới. "Mình sẽ trở lại đàn khi họ từ phía Nam bay ngang qua đây trong vài tháng tới," chú tự bảo.
Nhiều tháng trôi qua và nghĩ rằng đã hết mùa Đông, Wally nhìn lên trời và chờ đợi đàn của mình bay trở về phương Bắc. Khi chúng xuất hiện, Wally thấy đàn của mình bay thật đẹp trên bầu trời. Lúc này, Wally cũng đã thật sự chán ngán cái sân nuôi vịt ở đây rồi.
Nó thật là dơ bẩn! Và ở đây, bất cứ chỗ nào cũng chỉ toàn nghe tiếng quàng quạc mà thôi. "Bây giờ là lúc mình phải rời khỏi chỗ này," Wally thầm nghĩ. Thế là chú vỗ cánh và cố gắng bay lên. Nhưng chú đã tăng thêm mấy ký vì ăn nhiều bắp quá, và chú lại chẳng bao giờ tập thể dục cho đôi cánh của mình nữa.
Cuối cùng Wally cũng bay lên khỏi mặt đất, nhưng chú bay thật chậm chạp và tông ầm vô hàng rào của sân nuôi gà vịt. Chú rớt bịch xuống đất! Wally tự nhủ trong lòng, "Ồ không sao, mình chỉ cần đợi họ bay về phía Nam trú đông lần tới, mình sẽ bay lên cùng mọi người và sẽ lại là một chú vịt trời thôi."
Nhưng rồi đàn vịt trời lại bay qua một lần nữa, Wally lại cố gắng vỗ cánh thật mạnh để bay lên khỏi cái sân nuôi vịt kia. Vấn đề đơn giản là chú không còn đủ sức để bay lên nữa. Cứ mỗi mùa Đông và mùa Xuân, Wally nhìn thấy đàn của mình bay ngang qua trên trời, và chúng cũng vẫy gọi chú. Nhưng mọi nổ lực của Wally đều thất bại.
Cuối cùng, Wally không còn chú ý đến đàn vịt trời bay qua trên đầu mình nữa. Dần dần, chú hầu như không còn nhận ra chúng. Ký ức của chú về bản thân mình dần bị xóa mờ, niềm kiêu hãnh của một chú vịt trời thật sự bị biến mất khi giờ đây chú đã trở thành một con vịt nuôi.
Thỉnh thoảng chúng  ta mệt mỏi để là những chú vịt trời.... những môn đồ của Chúa Jesus. Thật không dễ dàng để luôn vâng lời Chúa và kỷ luật bản thân mình trên hành trình dài theo Chúa. Khi chúng ta cảm thấy mệt mỏi như vậy cũng chính là lúc Satan xúi giục chúng ta "rời khỏi đàn" và tham gia vào bầy vịt nuôi... chính là thế gian...
Nhưng hãy nhìn những gì đã xảy ra cho Wally. Chú vịt nghĩ chỉ là "tìm hiểu cho biết" một chút thôi, và sẽ rời khỏi nó khi mình muốn. Nhưng chú đã không làm được điều đó. Tội lỗi cũng giống như vậy. Tội lỗi là cái bẫy, và nó có cách để làm chúng ta ngày càng đi xuống.
Góp nhặt
Ảnh: Internet
Bài Tin Mừng hôm nay Chúa Giêsu đã chữa lành cho người đàn bà bị băng huyết 12 năm và con gái vị kỳ mục, vì họ đã tin.
Thứ Hai Tuần XIV Thường Niên Năm Chẵn
PHÚC ÂM: Mt 9, 18-26
"Con gái tôi vừa mới chết, nhưng xin Ngài đến, nó sẽ sống lại".
Khi ấy, Chúa Giêsu đang nói, thì có một vị kỳ mục kia đến lạy Người mà thưa rằng: "Lạy Ngài, con gái tôi vừa mới chết, nhưng xin Ngài đến đặt tay trên nó, thì nó sẽ sống lại". Chúa Giêsu chỗi dậy, và cùng với các môn đệ, đi theo ông ấy. Và này có người đàn bà bị bệnh loạn huyết đã mười hai năm, tiến lại đàng sau Người và chạm đến gấu áo Người. Vì bà nghĩ thầm rằng: Nếu tôi được chạm đến áo Người thôi, thì tôi sẽ được khỏi. Chúa Giêsu ngoảnh lại, trông thấy bà ta, liền phán rằng: "Này con, hãy vững lòng. Đức tin của con đã cứu thoát con". Và người đàn bà được khỏi bệnh.
Chúa Giêsu đến nhà vị kỳ mục, và thấy những người thổi kèn và đám đông đang xôn xao, thì bảo rằng: "Các ngươi hãy lui ra, con bé không có chết đâu, nó ngủ đó thôi". Họ liền nhạo cười Người. Và khi đã xua đám đông ra ngoài, Người vào cầm tay đứa bé và nó liền chỗi dậy. Tin này đồn đi khắp cả miền ấy.
Lạy Chúa, niềm tin của những người trong bài Tin Mừng hôm nay đã cứu họ. Xin cho niềm tin của con thật vững mạnh để con được cứu thoát khỏi những cám dỗ của thế gian. Amen.

Chủ Nhật, 8 tháng 7, 2018

CÁN NGỐ DỰNG NÊU

Cán Ngố đốn một cây tre cao to để dựng nêu ăn tết. Muốn biết cây tre có đủ cao hay không, nên anh ta dựng đứng nó lên trước sân nhà, sau đó anh ta nhờ một đứa em đứng lên vai mình, tìm cách đo chiều cao của cây nêu. Một bà hàng xóm chứng kiến cảnh đó bèn góp ý kiến:
- Sao không để cây tre nằm ngang dưới đất rồi đo bề dài của nó có phải dễ hơn không!
Cán Ngố không trả lời, tiếp tục công việc của mình. Khi bà hàng xóm đi khỏi, anh ta nói với đứa em:
- Rõ đàn bà ngu đần mà cứ thích chỏ mỏ vào công việc của đàn ông. Ông đây chỉ muốn biết chiều cao của cây tre chứ có phải muốn biết chiều ngang, chiều dọc gì của nó đâu mà để nó nằm ngang xuống đất mà đo.
Sưu tầm
http://tinmung.net/
Ảnh: Công Giáo Covers
Bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu trở về quê hương Ngài, nhưng dân chúng coi khinh Ngài, họ không tin nên Ngài không làm phép lạ ở đó.
Chúa Nhật XIV Thường Niên Năm B
PHÚC ÂM: Mc 6, 1-6
"Không một tiên tri nào mà không bị khinh bỉ ở quê hương".
Khi ấy, Chúa Giêsu trở về quê nhà và các môn đệ cùng theo Người. Đến ngày Sabbat, Người vào giảng trong hội đường, và nhiều thính giả sửng sốt về giáo lý của Người, nên nói rằng: "Bởi đâu ông này được như vậy? Sao ông được khôn ngoan như vậy? Bởi đâu tay Người làm được những sự lạ thể ấy? Ông này chẳng phải bác thợ mộc con bà Maria, anh em với Giacôbê, Giuse, Giuđa và Simon sao? Chị em ông không ở với chúng ta đây sao?" Và họ vấp phạm vì Người.
Giêsu liền bảo họ: "Không một tiên tri nào mà không bị khinh bỉ ở quê hương, gia đình họ hàng mình". Ở đó Người không làm phép lạ nào được, ngoại trừ đặt tay chữa vài bệnh nhân, và Người ngạc nhiên vì họ cứng lòng tin. Người đi rảo qua các làng chung quanh mà giảng dạy.
Lạy Chúa, xin thêm đức tin cho con, xin cho con biết nhìn thấy Ngài qua cuộc sống ngày thường của con. Amen.

"Vì nhiệt tâm lo việc nhà Chúa mà tôi đây sẽ phải thiệt thân" (Ga 2,17)