Hiển thị các bài đăng có nhãn 2018 Tuần 18 TN2. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn 2018 Tuần 18 TN2. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 10 tháng 8, 2018

NIỀM TIN

Một giáo xứ đồng quê nọ phải trải qua một cơn nắng hạn lâu dài, đồng ruộng khô cằn, súc vật chết dần chết mòn, người cũng bị đe dọa chết đói. Mọi người đến cầu cứu vị linh mục. Ngài quả quyết như sau: "không gì có thể cứu vãn chúng ta, ngoại trừ cầu nguyện. Tôi đề nghị mọi người hãy đến nhà thờ đọc kinh cầu mùa để xin Chúa ban mưa xuống. Nhưng trước khi tập trung ở nhà thờ để cầu nguyện chung với nhau, tôi xin mọi người trong giáo xứ hãy về nhà ăn chay một tuần và hãy tin tưởng rằng Chúa sẽ nhận lời, và sáng Chúa nhật chúng ta sẽ tập trung lại để cầu nguyện.
Sau một tuần ăn chay, tất cả đều tập trung lại để cẩu nguyện, vừa thấy họ, vị linh mục đã nổi giận: "Anh chị em hãy đi về, tôi sẽ không cầu nguyện cho trời mưa, bởi vì anh chị em không có lòng tin".
Nghe thế, mọi người đều chống chế: "Thưa cha, nếu không tin thì chúng con đã không ăn chay suốt một tuần qua". Vị linh mục nói lớn: "Anh em tin ư? Tin, nhưng tại sao anh chị em không mang dù theo?"
Ảnh: Internet
Bài Tin Mừng hôm nay, các môn đệ không chữa được bệnh cho con trai một người vì các ông kém lòng tin.
Thứ Bảy Tuần XVIII Thường Niên Năm Chẵn
PHÚC ÂM: Mt 17, 14-19 (Hl 14-20)
"Nếu các con có lòng tin, thì chẳng có gì các con không làm được".
Khi ấy, có một người đến gần, quỳ gối trước mặt Chúa Giêsu mà nói rằng: "Lạy Ngài, xin thương xót con trai tôi vì nó mắc chứng kinh phong và rất trầm trọng: nó thường ngã vào lửa và lắm lúc nó ngã xuống nước. Tôi đã đem nó đến cùng môn đệ Ngài, nhưng các ông không thể chữa nó được". Chúa Giêsu đáp: "Ôi thế hệ cứng lòng tin và hư hỏng! Ta phải ở với các ngươi đến bao giờ? Ta còn phải chịu đựng các ngươi đến bao giờ nữa? Hãy đem nó lại đây cho Ta". Chúa Giêsu quát mắng quỷ và quỷ liền ra khỏi đứa bé. Và nó được lành ngay trong lúc ấy. Bấy giờ các môn đệ đến hỏi riêng Chúa Giêsu rằng: "Tại sao chúng con không thể trừ quỷ ấy được?" Chúa Giêsu bảo các ông rằng: "Vì các con yếu lòng tin! Thầy bảo thật các con: Nếu các con có lòng tin lớn bằng hạt cải, thì các con có khiến núi này rằng: 'Hãy rời khỏi đây mà sang nơi kia', thì nó liền đi sang, và chẳng có gì các con không làm được".
Lạy Chúa, xin bên con, ban cho con niềm tin, để những lúc yếu đuối con biết gục đầu nương tựa nơi Chúa. Amen.

Thứ Năm, 9 tháng 8, 2018

HẠNH PHÚC NGƯỜI PHỤC VỤ

Thi sĩ Tagore (Ấn Độ) có viết: “Nằm ngủ, tôi mơ thấy đời là hạnh phúc. Thức dậy tôi thấy sống là phục vụ. Tôi dấn thân phục vụ và tôi khám phá ra rằng phục vụ là hạnh phúc.” 
Những ai dấn thân vào một công việc phục vụ nào đó đều có thể trải nghiệm được điều thi sĩ Tagore vừa chia sẻ. Việc phục vụ càng đòi hỏi dấn thân quên mình nhiều thì hạnh phúc mang lại càng lớn. Thế nên người phục vụ Đức Ki-tô, “Con Chí Ái” của Chúa Cha, từ bỏ chính mình để theo Ngài trên đường thập giá là người được hạnh phúc lớn nhất bởi vì sẽ được “Chúa Cha quý trọng” được Chúa Cha yêu mến, và đến ở trong người ấy (x. Ga 14,23).
Ảnh: Internet
Bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu nói với các môn đệ rằng hạt lúa mỳ nếu rơi xuống đất mà khống thối đi thì sẽ không sinh nhiều bông hạt.
Thứ Sáu Tuần XVIII Thường Niên Năm Chẵn
Ngày 10/8 Thánh Lôrenxô, Phó Tế, Tử Đạo
PHÚC ÂM: Ga 12, 24-26
"Ai phụng sự Ta thì Cha Ta sẽ tôn vinh nó".
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Thật, Ta nói thật với các con: Nếu hạt lúa mì rơi xuống đất mà không thối đi, thì nó chỉ trơ trọi một mình, nhưng nếu nó thối đi, thì nó sinh nhiều bông hạt. Ai yêu sự sống mình thì sẽ mất, và ai ghét sự sống mình ở đời này, thì sẽ giữ được nó cho sự sống đời đời. Ai phụng sự Ta, hãy theo Ta, và Ta ở đâu, thì kẻ phụng sự Ta cũng sẽ ở đó. Ai phụng sự Ta, Cha Ta sẽ tôn vinh nó".
Lạy Chúa, xin cho con biết hân hoan đón nhận cuộc sống Ngài đã ban tặng và giữ gìn thật tươi đẹp. Amen.

TỪ BỎ

Ngày 09/8 hàng năm, hàng ngàn người Nhật Bản và nhiều du khách tập trung về Ðài Hòa Bình tại Nagasaki để tưởng niệm quả bom nguyên tử đầu tiên được ném xuống Nhật Bản.
Ðúng 11 giờ 03 phút, giờ định mệnh của thành phố Nagasaki, từng đám đông dừng lại trong thinh lặng, trong khi đó từ các tháp chuông trên khắp nước, từng hồi chuông ngân vang để tưởng niệm giây phút đau thương của Nagasaki.
Ngày 09/8/1945, quả bom nguyên tử đầy tiên đã giết hại khoảng 70 ngàn người và tiêu hủy gần như trọn vẹn thành phố Nagasaki. Ba ngày sau đó, quả bom thứ hai cũng được trút xuống trên Hiroshima nâng tổng số những người thiệt mạng lên đến gần 140,000 người. Và gần đây, hơn hai người còn sống sót từ dạo đó cũng vừa qua đời vì ảnh hưởng của phóng xạ.
Lên tiếng trong một tuần lễ tưởng niệm, ông Motoshima, thị trưởng Nagasaki đã phát biểu như sau: "Qua kinh nghiệm đau thương này, những người công dân của thành phố Nagasaki đều nhận thấy rằng: bom nguyên tử có thể hủy diệt toàn thể nhân loại. Do đó, chúng tôi đã không ngừng kêu gọi hủy bỏ các vũ khí hạt nhân". Bài diễn văn trên đây của ông thị trưởng Nagasaki đã được sao gửi đến các vị nguyên thủ quốc gia trên thế giới.
Cũng trong bài diễn văn này, ông Motoshima đã tha thiết kêu gọi Liên Xô và Hoa Kỳ hãy ngồi vào bàn hội nghị với nhau và hãy quyết tâm cam kết thực hiện sự chung sống hòa bình giữa Ðông và Tây cũng như làm mọi cố gắng để giải trừ vũ khí hạt nhân...
Ðoạn trường ai có qua cầu mới hay. Có một lần trải qua đau thương như người Nhật Bản, cách riêng những người Nagasaki và Hiroshima, con người mới thấy được thế nào là sự tàn phá của bom nguyên tử và sự khao khát hòa bình.
Lời kêu gọi trên đây của ông thị trưởng thành phố Nagasaki có lẽ không chỉ được ngỏ với các vị nguyên thủ quốc gia, hoặc hai cường quốc Hoa Kỳ và Liên Xô. Lời kêu gọi đó cũng phải được truyền đến tận tai của từng người. Bởi vì hòa bình không phải chỉ là vấn đề của một số người, hoặc của một số quốc gia. Hòa bình là vấn đề của từng người. Nó là cố gắng xây dựng của từng ngày và của từng người.
Nhưng hòa bình không chỉ là thành quả của những cố gắng. Nó còn là một ân ban mà chỉ có Thiên Chúa mới có thể trao tặng cho con người... Ngày 27/10/1986, cuộc gặp gỡ cầu nguyện cho hòa bình của các vị đại diện các tôn giáo trên thế giới đã nói lên được chiều kích đích thực của hòa bình: hòa bình phải xuất phát từ tâm hồn con người.
Con người cần phải cầu nguyện cho hòa bình. Chính trong cuộc gặp gỡ thâm sâu trong tâm hồn giữa con người và Thiên Chúa mà hòa bình đích thực mới phát sinh. Cho dù có hủy bỏ mọi vũ khí hạt nhân, cho dù có ký mọi hòa ước, nếu con người chưa dẹp bỏ mọi thứ vũ khí khác trong tâm hồn, mầm mống của chiến tranh vẫn còn đó...
Trích sách Lẽ Sống
Ảnh: Internet
Bài Tin Mừng hôm nay, Thánh Mátthêu cho ta thấy mức độ tin của nhóm người đi theo Chúa, qua đại biểu là Phêrô, đạt được: Vừa nhận biết Chúa Giêsu là “Đức Kitô Con Thiên Chúa hằng sống” nhưng đồng thời vẫn chưa hiểu rõ kiểu “Kitô” mà Chúa Giêsu muốn là như thế nào, do đó Phêrô đã lên tiếng ngăn cản khi Chúa Giêsu báo tin Ngài sẽ chịu nạn chịu chết. Vì vậy, Chúa Giêsu một lần nữa nhắc lại sự cần thiết phải từ bỏ.
Thứ Năm Tuần XVIII Thường Niên Năm Chẵn
PHÚC ÂM: Mt 16, 13-23
"Con là Đá, Thầy sẽ ban cho con chìa khoá nước trời".
Khi ấy, Chúa Giêsu đến địa hạt thành Cêsarêa Philipphê, và hỏi các môn đệ rằng: "Người ta bảo Con Người là ai?" Các ông thưa: "Người thì bảo là Gioan Tẩy Giả, kẻ thì bảo là Êlia, kẻ khác lại bảo là Giêrêmia hay một tiên tri nào đó". Chúa Giêsu nói với các ông: "Phần các con, các con bảo Thầy là ai?" Simon Phêrô thưa rằng: "Thầy là Đức Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống". Chúa Giêsu trả lời rằng: "Hỡi Simon con ông Giona, con có phúc, vì chẳng phải xác thịt hay máu huyết mạc khải cho con, nhưng là Cha Thầy, Đấng ngự trên trời. Vậy Thầy bảo cho con biết: Con là Đá, trên đá này Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy, và cửa địa ngục sẽ không thắng được. Thầy sẽ trao cho con chìa khoá Nước trời. Sự gì con cầm buộc dưới đất, trên trời cũng cầm buộc; và sự gì con cởi mở dưới đất, trên trời cũng cởi mở". Bấy giờ Người truyền cho các môn đệ đừng nói với ai rằng Người là Đức Kitô.
Kể từ đó, Chúa Giêsu bắt đầu tỏ cho các môn đệ thấy: Người sẽ phải đi Giêrusalem, phải chịu nhiều đau khổ bởi các kỳ lão, luật sĩ và thượng tế, phải bị giết, và ngày thứ ba thì sống lại. Phêrô kéo Người lại mà can gián Người rằng: "Lạy Thầy, xin Chúa giúp Thầy khỏi điều đó. Thầy chẳng phải như vậy đâu". Nhưng Người quay lại bảo Phêrô rằng: "Hỡi Satan, hãy lui ra đàng sau Thầy: con làm cho Thầy vấp phạm, vì con chẳng hiểu biết những sự thuộc về Thiên Chúa, mà chỉ hiểu biết những sự thuộc về loài người". 

Thứ Ba, 7 tháng 8, 2018

CON BỌ CẠP GIỮA DÒNG SÔNG

Một tín đồ Ấn giáo nọ xuống dòng sông Gange để thanh tẩy và cầu nguyện...
Ông đang trầm mình giữa dòng sông thì bỗng đâu rác rưởi tấp lại dày đặc xung quanh ông. Trong đống rác, một con bọ cạp đang chao đảo chới với giữa dòng nước. Sẵn lòng khoan dung đối với thú vật, người tín đồ Ấn giáo mới chìa cánh tay ra để cứu vớt con vật. Nhưng cánh tay ông vừa đưa ra đã bị con vật dùng chiếc vòi độc của nó đốt lấy. Người đàn ông không mất kiên nhẫn, con vật càng hung hãn, ông càng chịu đựng để nó dùng nọc độc chích liên hồi, miễn là cứu sống nó thoát khỏi dòng nước đang cuốn trôi.
Có người theo dõi cảnh tượng, mới trách người tín đồ như sau: "Ông mất giờ vô ích. Nó là con bọ cạp, bản chất của nó chỉ là dùng nọc độc để chích mà thôi".
Người tín đồ Ấn giáo mới điềm nhiên trả lời: "Bản chất của con bọ cạp là dùng nọc độc để chích, nhưng bản chất của con người là cứu vớt".
Chúng ta dễ có khuynh hướng phân biệt xã hội thành hai loại người: xấu và tốt, bạn và thù... Kẻ xấu là người đáng xa lánh, người thù thì phải oán căm sâu sắc... Chúa Giêsu đã đánh đổ mọi thứ óc "biệt phái". Những kẻ bị xã hội loại ra bên lề đã được Ngài biến thành bạn hữu, những kẻ đồng bàn. Ngài đã không nhìn người bằng những nhãn hiệu có sẵn, mà chỉ bằng hình ảnh cao quý của Thiên Chúa. Trong cái nhìn ấy, hàng rào giữa bạn và thù, giữa tốt và xấu sẽ được tháo gỡ giữa mọi người. Trong cái nhìn ấy, tất cả mọi người đều có chung một danh xưng; đó là anh em của nhau...
Trích sách Lẽ sống
Ảnh: FB Tran Quoc Tuan
Bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu đã chữa khỏi bệnh cho con gái của bà quê ở Canaan vì niềm tin mạnh mẽ của bà.
Thứ Tư Tuần XVIII Thường Niên Năm Chẵn
Ngày 8/8 Thánh Đaminh linh mục
PHÚC ÂM: Mt 15, 21-28
"Này bà, bà có lòng mạnh tin".
Khi ấy, ra khỏi đó, Chúa Giêsu lui về miền Tyrô và Siđon, thì liền có một bà quê ở Canaan từ xứ ấy đến mà kêu cùng Người rằng: "Lạy Ngài là con Vua Đavít, xin thương xót tôi: con gái tôi bị quỷ ám khốn cực lắm".
Nhưng Người không đáp lại một lời nào. Các môn đệ đến gần Người mà rằng: "Xin Thầy thương để bà ấy về đi, vì bà cứ theo chúng ta mà kêu mãi". Người trả lời: "Thầy chỉ được sai đến cùng chiên lạc nhà Israel".
Nhưng bà kia đến lạy Người mà nói: "Lạy Ngài, xin cứu giúp tôi". Người đáp: "Không nên lấy bánh của con cái mà vứt cho chó". Bà ấy đáp lại: "Vâng, lạy Ngài, vì chó con cũng được ăn những mảnh vụn từ bàn của chủ rơi xuống".
Bấy giờ, Chúa Giêsu trả lời cùng bà ấy rằng: "Này bà, bà có lòng mạnh tin. Bà muốn sao thì được vậy". Và ngay lúc đó, con gái bà đã được lành.
Lạy Chúa, xin vì niềm tin nhỏ bé của con mà ở bên con, yêu thương con. Amen.

Thứ Hai, 6 tháng 8, 2018

TÌM LẠI NIỀM TIN

Tình trạng kinh doanh thất bát khiến cho công ty tôi đang làm phải giảm biên chế, tôi là một trong số những nhân viên bị buộc thôi việc trong khi đó tôi còn đang theo đuổi một khóa học buổi tối kéo dài những hai năm và khóa học này đòi hỏi một khoản học phí khá cao. Hàng tháng, tôi cũng phải gửi một khoản tiền về cho gia đình để phụ giúp bố mẹ nuôi các em ăn học.  Mất việc khiến tôi rơi vào một giai đoạn khủng hoảng nghiêm trọng. Tôi mất đi nguồn thu nhập, tôi phải tự mình loay hoay xoay sở sống qua ngày và gồng gánh để chi trả cho rất nhiều những khoản phí khác. Suốt mấy tháng trời kiếm việc mà không có kết quả, những suy nghĩ lạc quan nhất trong tôi cũng dần tắt ngấm. Sống xa gia đình, tôi không có người thân bên cạnh để chia sẻ và an ủi, cùng với tâm trạng bất an mấy tháng qua, tôi thấy mình cô đơn và lạc lõng vô cùng. Dường như nghịch cảnh của cuộc đời đang cố dồn tôi vào chân tường mà không có tôi bất kỳ cứu cánh nào. Tôi biết tìm đâu ra thứ ánh sáng cuối đường hầm khi ngay cả một đốm lửa nhỏ nhoi để dẫn dắt tôi vượt qua đêm tối cũng không còn. Và như thể tất cả những điều đó chưa đủ làm tôi khổ sở. Một đứa bé chạy đến hổn hển mệt nhoài vì chơi đùa nghiêng đầu nói. 
- Chị nhìn xem em tìm được cái gì này?
Trong tay nó, một bông hoa tơi tả tội nghiệp với những đài hoa nhăn nhúm vì không đủ nước và ánh sáng. Để thằng bé mang ngay cái hoa tàn đi và trở lại với cuộc chơi của nó, tôi đành cười gượng và xua tay, thế nhưng thay vì quay đi, thằng bé lại đến ngồi bên cạnh tôi, đưa hoa lên mũi và reo lên sung sướng:
- Mùi thơm tuyệt quá! Chắc nó là một bông hoa xinh đẹp, em hái tặng chị đó!
Bông hoa đang úa tàn và gần như khô héo trước mắt tôi, chẳng còn màu sắc gì rõ ràng ngoài sự trộn lẫn giữa đỏ vàng và cam nhưng tôi biết, phải nhận nó, nếu không thằng bé sẽ chẳng để tôi yên. Tôi đưa tay lên nhận lấy hoa và nhìn nó làu bàu:
- Thôi thì em cho chị bông hoa này vậy.
Nhưng thay vì đặt đóa hoa vào tay tôi, nó lại đặt đóa hoa chơi vơi giữa khoảng không một cách vô thức. Lúc đó tôi mới nhận ra rằng, đứa bé không nhìn thấy được, hóa ra là nó bị mù. Tôi nghe giọng mình run rẩy khi thốt ra lời cảm ơn. Nó mỉm cười và trở lại cuộc chơi. Cậu bé không hề nhận ra rằng, cậu đã làm xao động tâm hồn tôi. Nhờ đôi mắt của một đứa trẻ mù đã giúp tôi nhận ra rằng: Mọi khó khăn không phải trong thế giới này, mà ở trong chính bản thân tôi, và trong tất cả mọi khổ sở tự mình tạo ra đó, tôi mới chính là kẻ mù lòa. Tôi nhận ra mình phải nhìn thế giới này bằng vẻ đẹp đích thực của nó và trân trọng mỗi phút giây trong đời. Khi đó tôi đưa đóa hoa lên mũi và tận hưởng hương thơm ngọt ngào của đóa hoa hồng trinh nguyên. Ngày mai rồi sẽ tốt hơn ngày hôm nay, rồi tôi sẽ lại vượt qua được những nghịch cảnh đang hiện hữu trong đời. Niềm tin trong tôi lại được nhen nhóm nhờ một đứa trẻ mù lòa.
Ảnh: Internet
Bài Tin Mừng hôm nay, thuật lại việc Chúa Giêsu đi trên mặt nước.
Thứ Ba Tuần XVIII Thường Niên Năm Chẵn
PHÚC ÂM: Mt 14, 22-36
"Xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến cùng Thầy".
Khi dân chúng đã ăn no, lập tức Chúa Giêsu giục môn đệ trở xuống thuyền mà qua bờ bên kia trước, trong lúc Người giải tán dân chúng. Giải tán họ xong, Người lên núi cầu nguyện một mình. Đến chiều, Người vẫn ở đó một mình. Còn thuyền thì đã ra giữa biển, bị sóng đánh chập chờn vì ngược gió.
Canh tư đêm tối, Người đi trên mặt biển mà đến với các ông. Thấy Người đi trên mặt biển, các ông hoảng hồn mà nói rằng: "Ma kìa" và các ông sợ hãi kêu la lớn tiếng. Lập tức, Chúa Giêsu nói với các ông rằng: "Hãy yên tâm. Thầy đây, đừng sợ". Phêrô thưa lại rằng: "Lạy Thầy, nếu quả là Thầy, thì xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến cùng Thầy". Chúa phán: "Hãy đến". Phêrô xuống khỏi thuyền bước đi trên mặt nước mà đến cùng Chúa Giêsu. Khi thấy gió mạnh, ông sợ hãi và sắp chìm xuống nên la lên rằng: "Lạy Thầy, xin cứu con". Lập tức, Chúa Giêsu giơ tay nắm lấy ông mà nói: "Người hèn tin, tại sao lại nghi ngờ?" Khi cả hai đã lên thuyền thì gió liền yên lặng. Những người ở trong thuyền đến lạy Người mà rằng: "Thật, Thầy là Con Thiên Chúa!"
Khi đã sang qua biển hồ, các ngài lên bộ và ghé vào Ghênêsarét. Nhận ra Ngài, dân địa phương liền loan tin đi khắp cả vùng xung quanh, và người ta đem đến cho Ngài hết mọi kẻ ốm đau. Họ nài xin Ngài cho họ rờ đến tua áo choàng của Ngài thôi, và ai đã rờ đến thì đều được chữa lành.
Lạy Chúa, xin đến và nâng đỡ con ngay lúc con yếu đuối nhất. Amen.

CHÚA HIỂN DUNG

Một vài học giả cho rằng sự kiện chúng ta đọc trong Kinh Thánh hôm nay, sự kiện Chúa Giêsu biến hình, không bao giờ xảy ra. Đó là một “sự phản chiếu” đức tin sau này của các tông đồ về sự sống lại của Chúa Giêsu. Nhưng nếu đó chỉ là phản chiếu, vậy tại sao bản thân câu chuyện nhấn mạnh sự ngơ ngác một cách ngớ ngẩn của các môn đệ khi chứng kiến cảnh đó.
Nhưng không, việc y phục của Chúa Giêsu trở nên rực rỡ, trắng tinh và “không có thợ nào ở trần gian giặc trắng được như vậy” xác thực rằng chuyện này thực sự diễn ra. Và bản thân thánh Phêrô trong bài đọc 2 hôm nay nhắc về “ngọn núi thánh” mà thông điệp của nó mãi sau này mới được hiểu.
Vì thế chúng ta hãy rút ra cho mình một bài học. Một vài sự kiện chiếu tỏ với ánh sáng đặc biệt nhầm nói rằng sự hiện diện của Chúa Giêsu tẩy sạch, biến đổi nên trắng tinh, và đẩy lùi bóng tối của sự thiếu hiểu biết nơi chúng ta, tội lỗi của chúng ta, như lời thánh Phêrô nói “sao mai mọc lên soi chiếu tâm hồn anh em”.
Miguel Dulick
Trích Sống Lời Chúa, Quyển 3/2018
Ảnh: Internet
Bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu đã biến hình trước mặt các môn đệ.
Thứ Hai Tuần XVIII Thường Niên Năm Chẵn
Ngày 6/8 Lễ Chúa Hiển Dung
PHÚC ÂM Mc 9, 1-9 (Hl 2-10)
"Đây là Con Ta yêu dấu".
Khi ấy, Chúa Giêsu đưa Phêrô, Giacôbê, và Gioan đi riêng với Người lên núi cao, và Người biến hình trước mặt các ông, và áo Người trở nên chói lọi trắng tinh như tuyết, không thợ giặt nào trên trần gian có thể giặt trắng đến thế. Rồi Êlia cùng Môsê hiện ra và đàm đạo với Chúa Giêsu.
Bấy giờ Phêrô lên tiếng thưa Chúa Giêsu rằng: "Lạy Thầy, chúng con được ở đây thì tốt lắm, chúng con xin làm ba lều, một cho Thầy, một cho Môsê, và một cho Êlia". Phêrô không rõ mình nói gì, vì các ông đều hoảng sợ. Lúc đó một đám mây bao phủ các Ngài, và từ đám mây có tiếng phán rằng: "Đây là Con Ta yêu dấu, các ngươi hãy nghe lời Người". Bỗng nhìn chung quanh, các ông không còn thấy ai khác, chỉ còn một mình Chúa Giêsu với các ông.
Và trong lúc từ trên núi đi xuống, Chúa Giêsu ra lệnh cho các ông đừng thuật lại cho ai những điều vừa xem thấy, trước khi Con Người từ cõi chết sống lại. Các ông tuân lời căn dặn đó, nhưng vẫn tự hỏi nhau: "Từ trong cõi chết sống lại nghĩa là gì?"
Lạy Chúa, con cũng muốn rực rỡ như Ngài, nhưng con ngại cúi xuống, con ngại hy sinh. Xin cho con biết dùng lời cầu nguyện của mình cũng như những hy sinh nhỏ bé nhất mà giúp đỡ tha nhân, cứu rỗi các linh hồn. Amen.

Chủ Nhật, 5 tháng 8, 2018

ĐÓI KHÁT

Ngày nay vấn đề an toàn thực phẩm đang ở mức báo động. Con người coi trọng lợi nhuận, bán rẻ lương tâm, đặt lợi ích cá nhân lên hàng đầu, khinh thường đạo đức kinh doanh, trục lợi trên sự sống của anh em mình. Bệnh tật lan tràn, một trong những nguyên nhân chính gây ung thư chính là vấn đề thực phẩm. Tại Việt Nam, các ca mắc ung thư ngày càng có xu hướng tăng đến chóng mặt. Từ con số 68.000 ca mắc ung thư năm 2000 đã tăng lên 126.000 năm 2010 và dự kiến sẽ vượt qua 190.000 ca vào 2020. Trước mối lo về thực phẩm giết người dễ dãi như thế thì hôm nay Chúa an ủi chúng ta, những người đang mải mê tìm của ăn hay chết này: “Chính Tôi là bánh trường sinh. Ai đến với tôi không bao giờ phải đói..”
Hôm nay dân chúng tìm Chúa vì đã được ăn bánh no nê. Ngày nay con người cũng lặp lại điệp khúc đó khi lao đầu vào công việc bất kể giờ giấc để thỏa mãn những đòi hỏi hưởng thụ. Người giàu chạy theo tiện nghi vật chất, người nghèo tất bật để tìm miếng cơm manh áo. Kẻ nghèo người giàu đều bị cuốn hút bởi cái đói vật chất như nhau. Họ đã bỏ qua cái đói khát tinh thần mà hôm nay Chúa Giê-su dạy phải ra công tìm kiếm. Người ta lo tìm của nuôi sống phần xác nhưng lơ là với việc nuôi sống linh hồn. Người ta lo sợ cho vấn đề an toàn thực phẩm như vệ sinh thực phẩm, tình trạng sử dụng những hoá chất cấm dùng trong nuôi trồng, chế biến nông, thủy sản, thực phẩm; việc sản xuất  một số sản phẩm kém chất lượng hoặc do quy trình chế biến hoặc do nhiễm độc từ  môi trường, đang  gây ảnh hưởng xấu đến sức khỏe người dân. Nhưng người ta lại lơ là gìn giữ an toàn cho tinh thần. Tệ nạn gia đình và xã hội tràn lan. Luân lý, đạo đức bị coi thường và còn ngàn ngàn những tiêu cực đủ loại diễn ra hằng ngày khiến những người còn chút lương tâm cũng phải đau lòng và tự hỏi: xã hội sẽ đi về đâu với những cảnh nghiệt ngã thiếu tình thương như thế!
Chính vì thế mà con người ngày nay đang bị đói về nhiều phương diện:
Đói khát tương quan: Nhiều người vì nghèo, vì thất học, vì mang tật bẩm sinh, vì mang những bệnh lây nhiễm nguy hiểm đã bị anh em mình khai trừ. Họ đã sống trong một ốc đảo của cô đơn với nhiều mặc cảm. Những anh em này đói khát một tình bạn chân thành để chia sẻ những nỗi đau, nỗi tủi nhục, nỗi oan ương chất ngất trong lòng. Họ không mong ước được những tình bạn sâu sắc như Lương Bình và Dương Lễ, cũng không mong tình bạn keo sơn như Lưu BịQuan VũTrương Phi  kết nghĩa tại vườn đào với lời thề: Tuy không sinh cùng ngày cùng tháng nhưng nguyện chết cùng tháng cùng ngày. Nhưng chỉ mong có người cảm thông, yêu thương, an ủi và chia sẻ để dịu đi vết thương thể xác cũng như tinh thần, nhưng thật khó thay! 
Đói khát hy vọng: Ngày nay con người đói khát niềm hy vọng nên cuộc sống của họ mất bình an, hạnh phúc. Hy vọng là một trong ba cái chân của cái kiềng là đức tin và lòng bác ái. Hi vọng cho con người thấy bến đỗ chắn chắn của mình. Hy vọng giúp con người an vui với số phận và kiên tâm vượt khó. Nhưng người không có niềm trông cậy này dễ nao núng, thất vọng và hoảng hốt khi thấy cuộc đời mình đến thời chấm chót. Ngày nay nhiều người đang chới với trước những nghi nan, vô tín, họ không tìm được bến đỗ bình an vì không có niềm tin. Ai sẽ giúp họ tìm được chân trời mơ ước đó? Họ là những người đáng thương nhất vì đang đói khát hy vọng.  
Đói khát tình yêu: Con người cần yêu và được yêu. Ngày nay có biết bao trẻ thiếu tình yêu của cha mẹ, bao trái tim khô cứng vì không yêu và không được yêu. Bao người cô đơn sống giữa chợ đời. Bao mảnh đời bất hạnh không ai thương giúp. Bao người đau khổ tinh thần không được đỡ nâng. Bao bệnh nhân nan y bị đẩy ra ngoài xã hội và còn biết bao những người kéo lê cuộc đời trong vũng nước mắt khổ đau tinh thần và thể xác. Họ không được nếm hưởng vị ngọt ngào của tình yêu gia đình và xã hội. Họ đang khao khát tình yêu nhưng ai sẽ là người cho họ được hưởng vị thơm mát này?
Đói khát Đức Tin: Những người đói khát đức tin là những người không biết Thiên Chúa là ai, không biết Ngài là Đấng Tạo Hóa, Đấng dựng nên muôn vật và dựng nên chính mình. Không biết Ngài là Cha yêu thương, gìn giữ, nuôi nấng và quan phòng đời sống mình. Họ không biết Ngài luôn nhận lời để ban ơn cần thiết khi họ khiêm tốn van xin Ngài.  Họ không tin rằng Thiên Chúa có thể làm những điều vượt hơn tất cả những gì họ cầu xin hay nghĩ tới (x. Ep 3,20). Họ không biết rằng không có gì là quá khó khăn đối với Chúa, và với Ngài, mọi sự đều có thể (x. Mc 10,27; Lc 1,37). Họ không biết Thiên Chúa luôn luôn trung tín trong Lời Ngài và Đức tin bảo đảm chắc chắc Chúa sẽ thực hiện những điều Ngài đã hứa. Những con người này đáng thương nhất nhưng ai sẽ là người dám ra đi đem Tin Mừng tình yêu cho những người đang ngồi nơi tối tăm đó?
Đói khát Thiên Chúa: Nhiều người ngày nay đói khát Thiên Chúa nhưng họ không lên đường tìm kiếm và chấp nhận buông xuôi cho số phận. Họ thật đáng thương! Khi cuộc đời bế tắc, bị dồn vào chân tường, hay gặp hoạn nạn, họ dễ dàng tìm đến cái chết để giải quyết. Ngược lại với những người đói như thế là những người thành tâm tìm kiếm Thiên Chúa. Chúa sẽ cho họ cảm được điều mà Thánh Augustino cảm nghiệm: “Lạy Chúa, Chúa cao cả và đáng muôn lời ca ngợi: quyền năng Chúa lớn lao và trí tuệ Chúa khôn lường. Và con người, một phần nhỏ bé của muôn loài Chúa đã tạo nên, lại dám nghĩ có thể ca ngợi Chúa mặc dù chính con người đó, với số kiếp phù du, mang nơi mình tang chứng của tội lỗi và dấu chứng Chúa chống lại kẻ kiêu căng. Dù sao, con người, phần nhỏ bé của muôn loài Chúa đã tạo nên, muốn ca ngợi Chúa. Chính Chúa thúc giục con người làm như vậy, khi cho họ tìm được sướng vui trong lời ngợi khen Chúa, vì Chúa đã tạo dựng chúng con cho Chúa, và lòng chúng con vẫn khắc khoải bao lâu chưa được nghỉ ngơi trong Chúa” (Thánh âu-tinh, tự thuật 1.1,1).
Thật ra, nỗi khát khao về ĐấngTuyệt Đối chỉ có Thiên Chúa mới có thể lấp đầy. Nỗi khát vọng này Thiên Chúa đã in vào đáy lòng chúng ta và chỉ khi chúng ta hướng về Ngài, tìm kiếm ngài, gặp gỡ Ngài chúng ta mới được hạnh phúc hoàn toàn. Đây là thứ lương thực cần hơn mọi thứ lương thực phần xác. Cái đói khát này còn đói hơn mọi cái đói khác. Người ta không chết vì đói thể xác nhưng đói về tinh thần. Nhật bản một nước văn minh, giầu có, tiện nghi nhưng có nhiều bạn trẻ tự tử nhiều nhất. Người ta không tự tử vì thiếu cơm bánh nhưng tự tử vì thiếu lương thực cần thiết như Chúa Giê-su nói hôm nay.
Và Ngài khẳng định: Chính tôi là Bánh Trường Sinh… Ai ăn bánh này sẽ được sống đời đời. Ai đói khát Thiên Chúa Ngài sẽ cho thỏa mãn. Thực phẩm này mới cho chúng ta no thỏa mãi mãi. Chúng ta là những kẻ hành hương trên trần thế nhưng lại ao ước cuộc sống bất tử nên Chúa Giê-su đã hứa với ta: “Ai ăn bánh này sẽ sống đời đời.”
Xin Chúa cho chúng ta biết đói khát Ngài để luôn tìm kiếm Ngài trong cầu nguyện, trong việc nghe Lời và giữ Lời Ngài, trong việc dấn thân theo Ngài bằng cách chọn Ngài làm đối tượng duy nhất và trước nhất, để cuộc đời chúng ta tràn đầy những suy nghĩ, tư tưởng và lối sống yêu thương. Và cuối cùng, để Chúa sống trong ta và để ta sống cho Chúa, sống vì Chúa, sống vì vinh quang Chúa, để chúng ta được no thỏa Chúa, say mê Chúa, đăm mê Chúa như Thánh Tông Đồ: “Tôi sống nhưng không phải tôi sống mà là Chúa Ki-Tô sống trong tôi.” (Gl 2,20).
Maria Faustina Lý Thị Báu
Ảnh: Internet
Chúa Nhật XVIII Thường Niên Năm B
PHÚC ÂM: Ga 6, 24-35
"Ai đến với Ta sẽ không hề đói, ai tin vào Ta sẽ không hề khát bao giờ".
Khi ấy, lúc đám đông thấy không có Chúa Giêsu ở đó, và môn đệ cũng không, họ liền xuống các thuyền và đến Capharnaum tìm Chúa Giêsu. Khi gặp Người ở bờ biển bên kia, họ nói với Người rằng: "Thưa Thầy, Thầy đến đây bao giờ?" Chúa Giê-su đáp: "Thật, Ta bảo thật các ngươi, các ngươi tìm Ta, không phải vì các ngươi đã thấy những dấu lạ, nhưng vì các ngươi đã được ăn bánh no nê. Các ngươi hãy ra công làm việc không phải vì của ăn hay hư nát, nhưng vì của ăn tồn tại cho đến cuộc sống muôn đời, là của ăn Con Người sẽ ban cho các ngươi. Người là Đấng mà Thiên Chúa Cha đã ghi dấu".
Họ liền thưa lại rằng: "Chúng tôi phải làm gì để gọi là làm việc của Thiên Chúa?" Chúa Giêsu đáp: "Đây là công việc của Thiên Chúa là các ngươi hãy tin vào Đấng Ngài sai đến".
Họ thưa Chúa Giêsu: "Ngài sẽ làm dấu lạ gì để chúng tôi thấy mà tin Ngài? Ngài làm được việc gì? Cha ông chúng tôi đã ăn manna trong sa mạc, như đã chép rằng: "Người đã ban cho họ ăn bánh bởi trời". Chúa Giêsu đáp: "Thật, Ta bảo thật các ngươi, không phải Môsê đã ban cho các ngươi bánh bởi trời, mà chính Cha Ta mới ban cho các ngươi bánh bởi trời đích thực. Vì bánh của Thiên Chúa phải là vật tự trời xuống, và ban sự sống cho thế gian".
Họ liền thưa Người rằng: "Thưa Ngài, xin cho chúng tôi bánh đó luôn mãi". Chúa Giêsu nói: "Chính Ta là bánh ban sự sống. Ai đến với Ta, sẽ không hề đói; ai tin vào Ta, sẽ không hề khát bao giờ".
Lạy Chúa, Ngài luôn mời gọi con đến với Ngài, để con ban cho con mọi ơn lành. Xin cho con hiểu được điều ấy. Amen.

"Vì nhiệt tâm lo việc nhà Chúa mà tôi đây sẽ phải thiệt thân" (Ga 2,17)