Hiển thị các bài đăng có nhãn 2018 Tuần 17 TN2. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn 2018 Tuần 17 TN2. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 4 tháng 8, 2018

CAN ĐẢM

Khi thấy hai con trai của mình đã lớn, người cha bảo chúng đi học nghề để tự lực cách sinh. Ba cha con thu xếp rồi lên đường đến một ngôi làng nọ.
Người anh chọn nghề thợ rèn rồi vui sống với nghề nghiệp của mình.
Người cha và đứa em tiếp tục đi đến một ngôi làng khác. Một hôm, hai cha con đi ngang một cánh đồng và thấy một con bò đang gặp cỏ, người chăn ở đâu không thấy mà làng mạc thì xa. Đứa con nói với cha: “Con thích làm nghề ăn trộm vì công việc nhẹ nhàng mà thu hoạch lại lớn”. Người cha nhăn mặt nhưng vẫn gật đầu nói: “Con hãy đợi cha ở ven rừng. Cha cần vào làng có công việc”.
Người cha vừa đi khuất thì người con đã vội lùa bò về nhà trọ. Khi người cha về đến nhà hai cha con bắt tay vào việc làm thịt bò. Nhưng trước khi thưởng thức món thịt bò, người cha nói: “Ta hãy đoán xem ai trong chúng ta sẽ béo lên vì thịt bò này”.
Hai cha con phải mất nhiều ngày mới ăn hết thịt bò, Trong khi người cha cứ ăn thì người con cứ đứng lên ngồi xuống không yên, chốc chốc anh lại ra ngoài xem có ai theo dõi mình không. Sau một tuần lễ, hai cha con kiểm tra xem ai béo hơn ai. Quả thật, người cha đã lên cân thấy rõ, còn người con ngày một gầy thêm. Lúc bấy giờ người cha mới giải thích: “Con biết không, thịt bò con ăn là thịt bò ăn trộm, còn thịt bò cha ăn là thịt bò cha đã bỏ tiền ra mua hẳn hoi. Trong khi con ở ven rừng nhìn ngăm con bò thì cha đã vào làng thương lượng với chủ bò để mua nó. Con thấy chưa, của ăn trộm chẳng bao giờ để ta ăn ngon ngủ yên được”.
Ảnh: Internet
Bài Tin Mừng hôm nay kể về câu chuyện Gioan Tẩy Giả bị chém đầu. Qua đó, ta thấy ngài là:
-Một ngôn sứ trung thành với sứ mạng.
-Một con người can đảm dám nói thật.
-Con người ngôn sứ đó được dân chúng kính nể, kể cả giết Ngài cũng phải nể sợ Ngài.
Thứ Sáu Tuần XVII Thường Niên Năm Chẵn
Ngày 4/8 - Thánh Gioan Maria Vianey, Linh mục, lễ nhớ
PHÚC ÂM: Mt 14, 1-12
"Hêrôđê sai người đi chặt đầu Gioan, và các môn đệ của Gioan đi báo tin cho Chúa Giêsu".
Khi ấy quận vương Hêrôđê nghe danh tiếng Chúa Giêsu, thì nói với những kẻ hầu cận rằng: "Người này là Gioan Tẩy Giả, ông từ cõi chết sống lại, nên mới làm được các phép lạ như vậy". Tại vì Hêrôđia vợ của anh mình mà vua Hêrôđê đã bắt trói Gioan tống ngục, bởi Gioan đã nói với vua rằng: "Nhà vua không được lấy bà ấy làm vợ". Vua muốn giết Gioan, nhưng lại sợ dân chúng, vì họ coi Gioan như một tiên tri. Nhân ngày sinh nhật của Hêrôđê, con gái Hêrôđia nhảy múa trước mặt mọi người, và đã làm cho Hêrôđê vui thích. Bởi đấy vua thề hứa sẽ ban cho nó bất cứ điều gì nó xin. Được mẹ nó dặn trước, nên nó nói: "Xin vua đặt đầu Gioan Tẩy Giả trên đĩa này cho con". Vua lo buồn, nhưng vì đã trót thề rồi, và vì các người đang dự tiệc, nên đã truyền làm như vậy. Ông sai người đi chặt đầu Gioan trong ngục, và để đầu Gioan trên đĩa đem trao cho cô gái, và nó đem cho mẹ nó. Các môn đồ của Gioan đến lấy xác thầy và chôn cất, rồi đi báo tin cho Chúa Giêsu.
Lạy Chúa, xin cho con biết dùng sự can đảm của mình để làm việc tốt. Amen.

Thứ Sáu, 3 tháng 8, 2018

DÒNG NƯỚC TỪ SA MẠC

Có một người Ả Rập nghèo nọ phải băng qua giữa sa mạc trong cơn đói khát và mệt lả. Tình cờ, người đó bắt gặp một dòng suối. Với tất cả tấm lòng biết ơn, ông ta uống từng ngụm nước và cảm thấy ngọt ngào khôn tả. Ông múc nước đổ vào bầu da cho đầy và tiếp tục cuộc hành trình.
Sau nhiều ngày vất vả, ông đã đến thủ đô Baghdad. Tìm đủ mọi cách để tiếp kiến với quan đầu tỉnh, ông dâng kính cho quan tặng vật là chính bầu nước. Quan đầu tỉnh đón nhận món quà một cách vui vẻ. Cho nước vào trong ly, ông uống cạn và cám ơn người Ả Rập, đồng thời tưởng thưởng ông một cách quảng đại.
Những người hầu cận cứ nghĩ thầm rằng đây là một thứ nước kỳ diệu nên ai cũng mong được nếm thử. Nhưng quan đầu tỉnh nhất mực từ chối... Chờ cho người Ả Rập đi khuất, quan mới giải thích về cử chỉ của mình. Nước để lâu trong bầu da đã trở nên rất bẩn và hôi thối. Quan nghĩ rằng, nếu tất cả mọi người đều uống nước đó và đều tỏ ra khó chịu trước mặt người Ả Rập, ông ta hẳn sẽ bị tổn thương...
Quà tặng cao quý nhất mà người Ả Rập đã biếu cho quan đầu tỉnh chính là những giọt nước đa cứu sống mình. Quan đầu tỉnh đã tặng cho ông món quà quý giá nhất bằng cách uống lấy nước ông dâng biếu... Cuộc đời sẽ đẹp biết bao nếu con người chỉ biết đối xử với nhau bằng những cử chỉ tế nhị và thân ái. Một cử chỉ nhỏ mọn đến đâu, nhưng nếu được làm với tất cả yêu mến sẽ không bao giờ qua đi.
Trích sách Lẽ Sống
Ảnh: Internet
Bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu trở về quê hương nhưng bị dân chúng khinh chê.
Thứ Sáu Tuần XVII Thường Niên Năm Chẵn
PHÚC ÂM: Mt 13, 54-58
"Nào ông chẳng phải là con bác thợ mộc ư? Vậy bởi đâu ông được những sự ấy?"
Khi ấy, Chúa Giêsu trở về quê quán Người, và giảng dạy người ta trong hội đường, khiến người ta ngạc nhiên và nói rằng: "Bởi đâu ông này được sự khôn ngoan và quyền làm phép lạ như vậy? Nào ông chẳng phải là con bác thợ mộc sao? Nào mẹ ông chẳng phải là bà Maria, và Giacôbê, Giuse, Simon, Giuđa chẳng phải là anh em ông sao? Và chị em ông, nào chẳng phải những người ở nơi chúng ta sao? Vậy bởi đâu ông được những sự ấy?" Và họ vấp phạm đến Người.
Nhưng Chúa Giêsu phán cùng họ rằng: "Không tiên tri nào mà không được vinh dự, trừ nơi quê quán và nhà mình". Người không làm nhiều phép lạ ở đó, vì họ chẳng có lòng tin.
Lạy Chúa, đã bao lần con chưa vừa ý với những người quanh con. Xin ban cho con tấm lòng rộng lượng và bao dung như Ngài. Amen.

Thứ Năm, 2 tháng 8, 2018

KHOAN DUNG & KIÊN NHẪN

Một bác sĩ nọ tìm đến với một vị Giám Mục và tuyên bố:
“Con đến cho Đức Cha hay con muốn ra khỏi Giáo hội. Đức Cha nghĩ sao?”.
Vị Giám Mục xin ông cho biết lý do.
Ông nói: “Đức Cha nghĩ coi: Giáo hội có mặt trên trần gian này gần 2000 năm rồi, thế mà con người có khá hơn không?”.
Vị Giám Mục bình tĩnh trả lời: “Bác sỹ nói chí lý. Nhưng bác sỹ cũng hãy nghĩ coi: nước đã xuất hiện trên mặt đất này bao nhiêu triệu năm rồi. Vậy mà sao ngày nào bác sĩ cũng như tôi cũng phải đều rửa tay?”.
Nghe thế, vị bác sĩ thinh lặng ra về, không còn nghĩ tới chuyện rời bỏ Giáo hội nữa.
Ảnh: Internet
Bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu nói về Nước Trời giống như lưới thả dưới biển.
Thứ Năm Tuần XVII Thường Niên Năm Chẵn
PHÚC ÂM: Mt 13, 47-53
"Người ta lựa cá tốt bỏ vào giỏ, còn cá xấu thì ném ra ngoài".
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng dân chúng rằng: "Nước trời lại giống như lưới thả dưới biển, bắt được mọi thứ cá. Lưới đầy, người ta kéo lên bãi, rồi ngồi đó mà lựa chọn: cá tốt thì bỏ vào giỏ, còn cá xấu thì ném ra ngoài. Đến ngày tận thế cũng như vậy: các thiên thần sẽ đến mà tách biệt kẻ dữ ra khỏi người lành, rồi ném những kẻ dữ vào lò lửa: ở đó sẽ phải khóc lóc nghiến răng. Các ngươi có hiểu những điều đó không?" Họ thưa: "Có".
Người liền bảo họ: "Bởi thế, những thầy thông giáo am tường về Nước trời cũng giống như chủ nhà kia, hay lợi dụng những cái cũ, mới trong kho mình". Khi Chúa Giêsu phán các dụ ngôn đó xong, thì Người rời khỏi nơi ấy.
Lạy Chúa, Ngài luôn cho con thất nhiều thời gian để con nhận ra lỗi sai, để con tự sửa lấy. Xin Ngài thương và luôn đồng hành, nâng đỡ con trên mỗi bước đi cuộc đời con. Amen.

Thứ Tư, 1 tháng 8, 2018

KHO TÀNG

Hôm qua Giáo Hội kính nhớ Thánh I-nha-xi-ô, sáng lập Dòng Tên; hôm nay là Thánh An-phong, sáng lập Dòng Chúa Cứu Thế. Cuộc đời hai vị thánh này là những minh hoạ tuyệt vời lời Đức Giê-su kể hôm nay: “bán tất cả những gì mình có” để mua “kho tàng chôn giấu trong ruộng.” Mỗi người mỗi cách, nhưng cả hai đều xuất thân từ những gia đình đầy thế giá và đều đang say sưa săn đuổi quyền lực và danh vọng thế trần. Rồi một biến cố xảy đến tuy tự nó không đủ để làm vỡ mộng, nhưng cả hai đã ‘tự ý’ vỡ mộng – để ôm một giấc mộng cao hơn, giấc mộng ‘Nước Trời’, và sẽ không bao giờ phải vỡ mộng nữa.
Ảnh: FB Tran Quoc Tuan
Bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu nói về Nước Trời như kho tàng và ngọc quý.
Thứ Tư Tuần XVII Thường Niên Năm Chẵn
PHÚC ÂM: Mt 13, 44-46
"Anh bán tất cả những gì anh có mà mua thửa ruộng đó".
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng dân chúng rằng: "Nước trời giống như kho tàng chôn giấu trong ruộng, người kia tìm được, vội chôn vùi xuống, vui mừng trở về bán tất cả những gì anh có mà mua thửa ruộng ấy. Nước trời cũng giống như người buôn nọ đi tìm ngọc quý. Tìm được một viên ngọc quý, anh trở về bán mọi của cải mà mua viên ngọc ấy.

Thứ Ba, 31 tháng 7, 2018

KIÊN TRÌ

Một Giám Mục chúc mừng một viên quản lý gian hàng điện khí về công việc tốt đẹp của anh. Ngài nói rằng không bao giờ hết ngạc nhiên về khoa điện năng tuyệt vời.
- Đúng, và con cũng chưa bao giờ nghĩ về điều đó mà không ngạc nhiên về sự kiên trì của Chúa.
- Sự kiên trì của Chúa? Anh muốn nói gì?
- Ngài có bao giờ tự hỏi sao Đấng sáng tạo phải đợi hàng thế kỷ mới có một vài người khám phá nguồn điện phong phú trong vũ trụ chỉ chờ được sử dụng?
Ảnh: Internet
Bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu giải thích dụ ngôn cỏ lùng, Ngài mời gọi ta hãy suy nghĩ về thái độ kiên nhẫn của Chúa đối với những người xấu (cỏ lùng).
Thứ Ba Tuần XVII Thường Niên Năm Chẵn
PHÚC ÂM: Mt 13, 36-43
"Cũng như người ta thu lấy cỏ lùng, rồi thiêu đốt trong lửa thế nào, thì ngày tận thế cũng sẽ xảy ra như vậy".
Khi ấy, sau khi giải tán dân chúng, Chúa Giêsu trở về nhà. Các môn đệ đến gặp Người và thưa rằng: "Xin Thầy giải thích dụ ngôn cỏ lùng trong ruộng cho chúng con nghe". Người đáp lại rằng: "Kẻ gieo giống tốt là Con Người. Ruộng là thế gian. Còn hạt giống tốt là con cái Nước Trời. Cỏ lùng là con cái gian ác. Kẻ thù gieo cỏ lùng là ma quỷ. Mùa gặt là ngày tận thế. Thợ gặt là các thiên thần. Cũng như người ta thu lấy cỏ lùng, rồi thiêu đốt trong lửa thế nào, thì ngày tận thế cũng sẽ xảy ra như vậy: Con Người sẽ sai các thiên thần đi thu tất cả gương xấu và mọi kẻ làm điều gian ác khỏi nước Chúa, rồi ném tất cả chúng vào lửa: ở đó sẽ phải khóc lóc nghiến răng. Bấy giờ kẻ lành sẽ sáng chói như mặt trời trong nước của Cha mình. Ai có tai để nghe thì hãy nghe".
Lạy Chúa, Ngài luôn kiên trì chờ đợi con thay đổi, chờ đợi con khám phá những điều lớn lao Ngài đã sắp sẵn cho con. Xin cho con biết vui vẻ đón nhận và khám phá thánh ý Chúa trong cuộc đời con. Amen.

Thứ Bảy, 28 tháng 7, 2018

CẦN ĐÓNG GÓP ĐỂ ĐƯỢC ƠN CỨU CHUỘC

“Để lãnh nhận ơn cứu chuộc, mỗi người phải đóng góp ít nhất một chút thiện chí”. 
Theo chiều hướng trên, một nhà văn Kitô hữu dựng một vở kịch diễn tả vụ hành quyết một tên trọng phạm tại một thị trấn nhỏ thời Trung cổ. Theo phép nước, chỉ có mỗi một lối thoát chết cho tử tội là nộp đủ 1000 đồng tiền vàng để chuộc mạng. Nhà vua tỏ ra hào hiệp, tặng hết số vàng 700 đồng mang theo trong chuyến tuần du. Hoàng hậu theo gương, quyên 200 đồng. Đình thần cũng dốc túi… người ta đếm được tất cả là 997 đồng, còn thiếu 3 đồng nữa thôi.
Công lý không thể nhân nhượng, đành phải thi hành pháp lệnh. Toán hành quyết tròng thừng vào cổ tử tội thiếu may mắn và sửa soạn rút dây. Bỗng một tiếng kêu lớn: “Khoan đã. Lục soát người nó đi, biết đâu đấy!” Tên đao phủ lần giây lưng tội nhân, móc ra được 3 đồng tiền vàng hắn giấu kỹ từ trước...!
Bài học rất dễ hiểu! Đức Vua Cứu Thế, Nữ Vương Maria và các thánh, các Kitô hữu chân chính quyên góp lập thành kho báu cứu độ. Dẫu sao vẫn thiếu một ít. Mỗi người chúng ta phải đóng góp bằng thiện chí của mình, dù là một chút để chắc tâm thực hiện được cuộc “vượt qua” từ đời sống tội lỗi vượt lên đời sống thánh thiện."
Ảnh: Internet
Bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu đã làm phép lạ hóa bánh ra nhiều từ năm chiếc bánh và hai con cá của một bé trai. Qua đó Ngài mời gọi chúng ta phải biết thương xót và có tinh thần cộng tác.
Chúa Nhật XVII Thường Niên Năm B
PHÚC ÂM: Ga 6, 1-15
"Người phân phát cho các kẻ ngồi ăn, ai muốn bao nhiêu tuỳ thích".
Khi ấy, Chúa Giêsu đi sang bên kia biển Galilêa, cũng gọi là Tibêria. Có đám đông dân chúng theo Người, vì họ đã thấy những phép lạ Người làm cho những kẻ bệnh tật. Chúa Giêsu lên núi và ngồi đó với các môn đệ. Lễ Vượt Qua là đại lễ của người Do-thái đã gần tới.
Chúa Giêsu ngước mắt lên và thấy đám rất đông dân chúng đến với Người. Người hỏi Philipphê: "Ta mua đâu được bánh cho những người này ăn?" Người hỏi như vậy có ý thử ông, vì chính Người đã biết việc Người sắp làm. Philipphê thưa: "Hai trăm bạc bánh cũng không đủ để mỗi người được một chút". Một trong các môn đệ, tên là Anrê, em ông Simon Phêrô, thưa cùng Người rằng: "Ở đây có một bé trai có năm chiếc bánh lúa mạch và hai con cá, nhưng bấy nhiêu thì thấm vào đâu cho từng ấy người". Chúa Giêsu nói: "Cứ bảo người ta ngồi xuống". Nơi đó có nhiều cỏ, người ta ngồi xuống, số đàn ông độ năm ngàn.
Bấy giờ Chúa Giêsu cầm lấy bánh, và khi đã tạ ơn, Người phân phát cho các kẻ ngồi ăn, và cá cũng được phân phát như thế, ai muốn bao nhiêu tuỳ thích. Khi họ đã ăn no nê, Người bảo các môn đệ: "Hãy thu lấy những miếng còn lại, kẻo phí đi". Họ thu lại được mười hai thúng đầy bánh vụn do năm chiếc bánh lúa mạch người ta đã ăn mà còn dư.
Thấy phép lạ Chúa Giêsu đã làm, người ta đều nói rằng: "Thật ông này là Đấng tiên tri phải đến trong thế gian". Vì Chúa Giêsu biết rằng người ta sẽ đến bắt Người để tôn làm vua, nên Người lại trốn lên núi một mình.
Lạy Chúa, xin cho con biết khiêm nhường, biết nhỏ bé lại để góp công vào việc lớn, việc chung. Amen.

"Vì nhiệt tâm lo việc nhà Chúa mà tôi đây sẽ phải thiệt thân" (Ga 2,17)