Hiển thị các bài đăng có nhãn 2018 Tuần 7 TN2. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn 2018 Tuần 7 TN2. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 25 tháng 5, 2018

KHI TRẺ CON HỎI CHUYỆN

Anh đang ngồi học bài, cậu em 4 tuổi nấn ná lại gần:
- Anh ơi, anh đang làm gì đấy?
- Anh đang học bài.
- Anh học bài để làm gì?
- Anh học để kiếm việc làm.
- Anh kiếm việc làm để làm gì?
- Để kiếm tiền.
- Anh kiếm tiền à, kiếm tiền để làm gì?
- Kiếm tiền để sống.
- Anh sống để làm gì?
Ông anh cáu tiết:
- Sống để sống chứ còn làm gì nữa! Đi ra chỗ khác chơi!
Cậu em sợ tái mặt, lảng ra chỗ khác.
Nửa phút sau:
- Anh ơi, anh đang làm gì đấy?
Ảnh: Internet
Thứ Bảy Tuần VII Thường Niên Năm Chẵn
PHÚC ÂM: Mc 10, 13-16
"Ai không đón nhận nước Thiên Chúa như trẻ nhỏ, sẽ không được vào nước đó".
Khi ấy, người ta đưa những trẻ nhỏ đến cùng Chúa Giêsu để Người đặt tay trên chúng, nhưng các môn đệ khiển trách họ. Thấy vậy, Chúa Giêsu bất bình và bảo các ông rằng: "Hãy để các trẻ nhỏ đến cùng Thầy, đừng ngăn cản chúng, vì nước Thiên Chúa là của những người giống như chúng. Thầy bảo thật các con: Ai không đón nhận nước Thiên Chúa như trẻ nhỏ, sẽ không được vào nước đó". Rồi Người ôm chúng, đặt tay ban phép lành cho chúng.
Lạy Chúa, trẻ con thật dễ thương, chúng cũng có những thắc mắc rất dễ thương. Ngài đã rất yêu trẻ con, Ngài con dạy con phải nên như trẻ thơ để được vào nước trời. Xin Ngài luôn bảo vệ và che chở con trong mọi sự. Amen.

Thứ Năm, 24 tháng 5, 2018

TÌNH YÊU & HÔN NHÂN

1. Ngày 20/10 và 8/3:
Khi yêu vào ngày này đa số nàng rất hào hứng vì chắc hẳn đang chờ đợi chàng tặng hoa hay các món quà bí mật trong niềm hạnh phúc còn khi đã cưới các bà vợ thì chờ chồng về ăn cơm, chờ xem có nhớ ngày gì không và có khi là chờ trong tuyệt vọng khi nhận được các câu trả lời "Anh đi liên hoan với công ty về muộn, em cầm hết tiền của anh nên tự mua quà cho mình đi,vợ cho anh tiền góp tiền liên hoan của công ty 20/10, tối nay anh tặng hoa như mọi ngày cho em,anh đi uống nước với hội bạn" ...
Chưa chắc những người đàn ông đó xấu nhưng vì họ vô tâm thôi, có người còn chúc mừng đồng nghiệp nữ ở cơ quan chỗ làm cũng mọi người theo phong trào mà quên mất chính người phụ nữ của cuộc đời họ.
2. Khi yêu các cô nàng thường hỏi các chàng trai "Anh có yêu em không, có nhiều không, có thật không?", khi đã là vợ đâu có nhiều thời gian để hỏi thay vào đó "Anh có ăn cơm ở nhà không, có đón con được không, ...?"
3. Vào ngày sinh nhật:
Khi yêu chàng tìm mọi cách tạo bất ngờ cho nàng, vắt óc nghĩ các món quà độc đáo lãng mạn và chỉ muốn ở riêng hai người. Khi lấy nhau rồi, chàng quên, không nhớ ngày, quà cáp làm gì, thực tế chút gọi đám bạn của chàng đi ăn nhậu bét nhè mượn cớ sinh nhật vợ, cho có lý do để nhậu, hay có chàng vô tâm hơn chẳng nhớ gì ngày đó còn cãi nhau với vợ. E hèm......
4. Khi yêu: em khóc, "cứ tựa vào vai anh, anh xin lỗi, anh sai rồi". Khi lấy nhau rồi thì "im đi, nín đi, khóc hoài à, chỉ biết khóc thôi à," hoặc thái độ nhẹ nhất là bỏ đi chỗ khác.
5. Ngày yêu lúc nào chàng cũng rủ nàng đi chơi đi du lịch, hay đi liên hoan giới thiệu với bạn bè, thậm chí đi nhậu cùng... Khi cưới rồi thì "vợ ở nhà trông con đi, toàn đàn ông đi làm gì" hoặc đang đi cùng cũng đuổi khéo "vợ cho con về trước đi không muộn anh về sau", vì còn đi ca 2, ca 3 cho tiện mà.
6. Khi đang yêu nàng mặc gì chàng cũng khen đẹp; khi lấy rồi có người còn không quan tâm vợ mặc gì, hay không biết bộ nào vợ mới mua luôn. Có người vợ mặc đẹp còn hỏi đi đâu, ghen tuông vớ vẩn.
7. Buổi tối: khi yêu trước lúc đi ngủ tin nhắn reo "chúc em yêu ngủ ngon"; khi lấy nhau về thì tối đến bên cạnh mùi bia rượu nồng nặc quay lưng lại ngủ không biết gì.
8. Khi yêu bố mẹ người yêu là nhất, là mục tiêu chinh phục đầu tiên, khi lấy nhau rồi: "Bố mẹ vợ chỉ bênh con gái thôi, bố mẹ nói gì cũng chỉ là bênh vợ thôi".
9. Khi yêu nàng nhìn chàng cười tủm khi cảm giác chàng ngây ngô ngốc nghếch đáng yêu, chàng hạnh phúc xoa đầu ngại ngùng. Khi lấy nhau rồi vợ cười thì chồng lại bảo "Cô xem thường tôi quá, cô cười đểu tôi à, đúng là đàn bà không biết gì"...
10. Khi yêu hôn nàng chàng say đắm hạnh phúc muốn ngày nào cũng gặp nàng; khi lấy được nàng rồi chàng đi nhiều hơn là ở nhà vì gặp nhiều thấy chán, hôn cũng thấy nhạt, rượu vào là muốn đi chơi không về ,...
Tất nhiên là trong cuộc sống không phải ai cũng gặp phải những người chồng vô tâm như thế, nhưng đa số khi yêu người đàn ông chỉ biết chìm đắm vào tình yêu mà quên đi mọi thứ, còn khi đã có gia đình họ có nhiều nỗi lo và áp lực công việc nhiều hơn mà đã vô tình quên đi câu nói "anh sẽ chăm sóc em cả đời" với người phụ nữ của cuộc đời họ thay vào đó là ý nghĩ trách nhiệm trên vai họ.
Những ai đang yêu đang chìm đắm trong men say tình ái, thì hãy cứ yêu đi và nên nhớ tình yêu là vĩnh cửu nhưng chưa chắc là tất cả, mà tình yêu thật sự là sự hy sinh vì người mình yêu mới chính là tình yêu đích thực.
Ảnh: Internet
Thứ Sáu Tuần VII Thường Niên Năm Chẵn
PHÚC ÂM: Mc 10, 1-12
"Sự gì Thiên Chúa đã kết hợp, loài người không được phân rẽ".
Khi ấy, Chúa Giêsu đến địa hạt xứ Giuđêa và miền bên kia sông Giođan. Dân chúng lại tụ họp bên Người và Người lại dạy dỗ họ như thường lệ. Những người biệt phát đến gần và hỏi thử Người rằng: "Người ta có được phép ly dị vợ mình chăng?" Người đáp: "Môsê đã truyền cho các ông thế nào?" Họ thưa: "Môsê cho phép làm giấy ly dị và cho ly dị". Bấy giờ Chúa Giêsu đáp lại: "Chính vì sự cứng lòng của các ông mà Môsê đã viết ra điều luật đó. Nhưng lúc khởi đầu cuộc sáng tạo, Thiên Chúa đã dựng nên một người nam và một người nữ. Bởi đó người nam sẽ lìa cha mẹ để luyến ái vợ mình, và hai người sẽ nên một huyết nhục. Vì thế, họ không còn là hai mà là một huyết nhục. Vậy sự gì Thiên Chúa đã kết hợp, loài người không thể phân rẽ".
Về đến nhà, các môn đệ lại hỏi Người về điểm đó. Và Người bảo các ông: "Ai bỏ vợ mình và lấy vợ khác, thì phạm tội ngoại tình đối với người vợ trước. Và người nữ bỏ chồng mà lấy chồng khác, thì cũng phạm tội ngoại tình".
Lạy Chúa, tình yêu là một thứ tình cảm thật khó nói. Có khi nồng nàn có khi tẻ nhạt. Con chỉ xin Ngài cho con luôn tìm thấy bình an trong mỗi bước con đi, trong mỗi chọn lựa trong cuộc đời con. Amen.

Thứ Tư, 23 tháng 5, 2018

MANG LẠI VẺ ĐẸP CHO THẾ GIỚI

Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giê-su đã sử dụng những biểu tượng và hình ảnh hãi hùng. Chúa nói về việc cột cối đá vào cổ, chạt tay chân và móc mắt. Đây là một bản kinh thánh rất khó lọt tai. Quả thật, chúng ta có thể bỏ cuộc trước một đoạn văn khó nghe như vậy. Nhưng chúng ta không nên để những hình ảnh này làm mờ thông điệp mà Chúa Giê-su muốn nhắn nhủ chúng ta: Những biến dạng trên cơ thể không là gì cả so với những biến dạng nơi tâm hồn, khi chúng ta phạm tội hay làm những điều sai trái.
Tội lỗi thì xấu xí. Chúng ta có thể trông thấy những sự biến dạng mà tội lỗi gây ra qua hình ảnh những đứa trẻ suy dinh dưỡng, những người sống nơi đầu đường xó chợ, hay những người bị phân biệt đối xử dựa trên chủng tộc, giới tính hay tuổi tác. Xét về bình diện cá nhân, chúng ta nhìn thấy sự biến dạng xuất phát từ những cử chỉ không đẹp của bản than như ích kỷ, nóng nảy, bạo lực, tham lam, không trung thực, không khoan dung và lười biếng.
Hãy để mỗi người chúng ta tô điểm cho thế giới them xinh đẹp bằng chính sự chu đáo, kiên nhẫn và bao dung của chính mình.
Nt. Melannie Svoboda, SND
Ảnh: Internet
Thứ Năm Tuần VII Thường Niên Năm Chẵn
PHÚC ÂM: Mc 9, 40-49 (Hl 41-50)
"Thà con mất một tay mà được vào cõi sống, còn hơn đủ cả hai tay mà phải vào hoả ngục".
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Ai cho các con (uống) một ly nước vì lẽ các con thuộc về Đấng Kitô, thật Thầy bảo các con: kẻ đó sẽ không mất phần thưởng đâu. Nhưng nếu kẻ nào làm cớ vấp phạm cho một trong những kẻ bé mọn có lòng tin Thầy, thà buộc thớt cối xay vào cổ người ấy mà xô xuống biển thì hơn.
"Nếu tay con nên dịp tội cho con, hãy chặt tay đó đi: thà con mất một tay mà được vào cõi sống, còn hơn là có đủ hai tay mà phải vào hoả ngục, trong lửa không hề tắt. Và nếu chân con làm dịp tội cho con, hãy chặt chân đó đi: thà con mất một chân mà được vào cõi sống, còn hơn là có đủ hai chân mà phải ném xuống hoả ngục. Và nếu mắt con làm dịp tội cho con, hãy móc mắt đó đi, thà con còn một mắt mà vào nước Thiên Chúa, còn hơn là có đủ hai mắt mà phải ném xuống hoả ngục, nơi mà dòi bọ rúc rỉa nó không hề chết và lửa không hề tắt. Vì mọi người sẽ bị ướp bằng lửa.
"Muối là vật tốt, nhưng nếu muối ra lạt, các con lấy gì mà ướp nó cho mặn lại được? Các con hãy có muối ở trong mình và sống hoà thuận với nhau".
Lạy Chúa, con biết cái xấu nhưng nhiều khi vẫn sa vào, không tìm được lối ra. Chúa ơi, Ngài đến mang con ra được không ạ?

ĐỒNG LÒNG XÂY DỰNG HỘI THÁNH

 “Quả thật, ai không chống lại chúng ta là ủng hộ chúng ta.” (Mc 9,40)
Suy niệm: Thấy có kẻ không thuộc “phe” mình mà cả gan lấy danh Thầy trừ quỷ, ông Gio-an đã cố ngăn cản, và cũng xin Thầy ngăn chận việc vi phạm “tác quyền” này. Ông đinh ninh Thầy sẽ ủng hộ lập trường của mình. Thế nhưng, Đức Giê-su cho ông thấy người môn đệ Chúa phải có tinh thần bao dung, chấp nhận đồng lòng chung sức với những con người thiện chí – dù khác quan điểm, tôn giáo – để xây dựng thế giới. “Ai không chống lại là ủng hộ chúng ta” vì ủng hộ sự thiện, sự sống, các thiện ích của con người là cùng mục đích như ta. Ai đứng về phía chân lý để chống lại sự dữ, dù không biết Chúa, thì vẫn có tương quan với Ngài. Đức Giê-su mời gọi ta ra khỏi ranh giới hẹp hòi của phe nhóm, tôn giáo, địa phương, đoàn thể, hội dòng… để cùng nhau góp phần làm cho cuộc sống này nhân bản hơn, tốt đẹp hơn.
Mời Bạn: Có thể bạn quen nghĩ rằng Chúa chỉ hoạt động trong Giáo Hội, nơi những người tin Chúa, mà quên rằng từ xa xưa Thánh Thần đã hoạt động nơi các tôn giáo bạn, tạo nên những điều tích cực nơi các tôn giáo ấy, để chuẩn bị đón nhận Đấng Cứu Thế của nhân loại. Lòng bạn cũng phải mở ra, bao dung hơn, khoáng đạt hơn với những con người thành tâm thiện chí.
Sống Lời Chúa: Tập sống cởi mở, thân thiện và hợp sức đồng lòng để làm những điều tốt cho Chúa.
Cầu nguyện: Lạy Chúa là nguồn mạch sự hiệp nhất của Giáo Hội, xin giúp con sẵn sàng cộng tác, làm việc chung với nhau, để nhiệt thành phục vụ Giáo hội mỗi ngày một hữu hiệu hơn, cho danh Cha muôn đời cả sáng. Amen.
Ảnh: Internet
Thứ Tư Tuần VII Thường Niên Năm Chẵn
PHÚC ÂM: Mc 9, 37-39 (Hl 38-40)
"Ai không chống đối các con, là ủng hộ các con".
Khi ấy, Gioan thưa cùng Chúa Giêsu rằng: "Lạy Thầy, chúng con thấy có kẻ nhân danh Thầy mà trừ quỷ, kẻ đó không theo ta, và chúng con đã ngăn cấm y". Nhưng Chúa Giêsu phán: "Đừng ngăn cấm y, vì chẳng ai có thể nhân danh Thầy mà làm phép lạ, rồi liền đó lại nói xấu Thầy. Ai chẳng chống đối các con, là ủng hộ các con".
Lạy Chúa, xin cho con biết luôn cầu nguyện cho sự hợp nhất nơi mọi tôn giáo cũng như nhà cầm quyền. Amen.

Thứ Ba, 22 tháng 5, 2018

TRẺ CON

Một hôm cô giáo mang đến lớp hai chiếc bình, một chiếc bình đựng đầy sỏi và một chiếc bình chứa đầy nước.
Ban đầu cô giáo lấy một viên sỏi để vào bình nước, ngay lập tức nước từ trong bình tràn cả ra ngoài. Cô không nói điều gì, lại lấy bình nước rót từ từ vào trong bình đựng sỏi, từng dòng nước len qua các khe hở khiến cho những khoảng trống nhanh chóng được lấp đầy.
Lúc này cô giáo mới chậm rãi nói:
– Đấy, các em có thấy không? Một chiếc lọ đựng đầy sỏi vẫn có thể đổ thêm nước vào, nhưng một chiếc lọ đựng đầy nước thì không thể chứa thêm dù chỉ một hòn sỏi nhỏ nhất…
Thấy Na mải lo chơi không thèm nghe giảng, cô giáo hắng giọng:
– Em Na, em có thể nói cho các bạn biết câu chuyện về sỏi và nước dạy chúng ta điều gì không?
Na lúng túng đứng dậy gãi đầu:
– Dạ thưa cô, câu chuyện dạy chúng ta khi đi ăn buffet tuyệt đối không được uống nước trước ạ!
– !!!
Tất Nhiên (st)
Trẻ em, với những bộ óc rất hồn nhiền, suy nghĩ thật đơn sơ. Bài Tin Mừng hôm nay Chúa dạy các môn đệ "Ai đón nhận một trong những trẻ nhỏ như thế này vì danh Thầy, tức là đón tiếp chính mình Thầy.”
Ảnh: Internet
Thứ Ba Tuần VII Thường Niên Năm Chẵn
PHÚC ÂM: Mc 9, 29-36 (Hl 30-37)
"Con Người sẽ bị nộp. Ai muốn làm lớn nhất, thì hãy tự làm người rốt hết".
Khi ấy, Chúa Giêsu và các môn đệ từ trên núi xuống, rồi đi ngang qua xứ Galilêa và Người không muốn cho ai biết. Vì Người dạy dỗ và bảo các ông rằng: "Con Người sẽ bị nộp vào tay người ta và họ sẽ giết Người. Khi đã bị giết, ngày thứ ba, Người sẽ sống lại". Nhưng các ông không hiểu lời đó và sợ không dám hỏi Người.
Các ngài tới Capharnaum. Khi đã vào nhà, Người hỏi các ông: "Dọc đàng các con tranh luận gì thế?" Các ông làm thinh, vì dọc đàng các ông tranh luận xem ai là người lớn nhất.
Bấy giờ Người ngồi xuống, gọi mười hai ông lại và bảo các ông rằng: "Ai muốn làm lớn nhất, thì hãy tự làm người rốt hết và làm đầy tớ mọi người". Và Người đem một em bé lại đặt giữa các ông, rồi ôm nó mà nói với các ông rằng: "Ai đón nhận một trong những trẻ nhỏ như thế này vì danh Thầy, tức là đón tiếp chính mình Thầy. Và ai đón tiếp Thầy, thực ra không phải đón tiếp Thầy, nhưng là đón tiếp Đấng đã sai Thầy".
Lạy Chúa, Chúa luôn muốn chúng con biết sống khiêm nhường yêu thương, để chính đời sống đó mà chúng con tìm thấy Chúa mỗi ngày. Amen.

Thứ Hai, 21 tháng 5, 2018

CÂY ĐINH OAN NGHIỆT

Sáng ngày 5 tháng 12 năm 1991 tại thành phố Nivardô thuộc bang California miền tây Hoa kỳ khí hậu nắng ấm dễ chịu. Lợi dụng trời tốt anh Mick Saodi 32 tuổi thợ mộc, muốn hoàn thành ngôi nhà đang xây, cùng với Trovid thợ phụ, anh Saodi hăng say làm việc.
Để đóng những cây đinh dài 8 phân Mick dùng một dụng cụ giống như khẩu súng, anh nạp đinh vào súng và khi cần đóng đinh vào đâu anh chỉ cần bấm cò là đinh ghim ngay vào đó dễ như chơi.
Buổi sáng hôm đó tay cầm khẩu súng Mick cùng với Trovid chuẩn bị đóng đinh vào một tấm gỗ, bỗng một cơn gió mạnh thổi đến khiến miếng gỗ lung lay và anh Mick bị mất cân bằng. Trong nháy mắt đứa con gái của anh Mick bấm cò và chiếc đinh 8 phân bay vút ra ngoài. Thoạt đầu Mick tưởng mình đã may mắn thoát được vì không thấy đau đớn gì cả. Nhưng rồi kế sau đó anh thấy đau nhói nơi ngực như thể có thanh sắt nhọn đâm thâu anh.
Đưa mắt nhìn xuống Mick thấy đầu chiếc đinh lòi ra trên áo của anh, đầu chiếc đinh xoắn chặt nơi mảnh áo thun. Vì quá đau Mick vội cởi phăng chiếc áo, và muốn rút cái đinh ra khỏi người. Tuy nhiên chiếc áo bị rách và cây đinh vẫn nằm yên. Trong cơn hốt hoảng Mick cầm chiếc búa định nhổ chiếc định ra, nhưng anh Trovid kịp thời ngăn chặn. Anh la lớn: “Không! Không được làm thế!”
Trovid nhớ lại luật nền tảng của sự cấp cứu là không bao giờ được tự tay rút bất cứ vật gì, khi vật ấy cắm sâu vào người, phải nhờ đến phương thức giải phẫu. Trovid lấy hết bình tĩnh nói với Mick: “Chúng ta đi ngay đến nhà thương”. Nói xong anh dìu Mick ra xe, Trovid vừa bấm còi vừa cho xe chạy hết tốc lực, phóng tới nhà thương. Trên xe Trovid không ngừng nói với Mick: “Rồi anh sẽ hết bệnh đừng sợ hãi quá vậy”. Trong khi Mick vừa chống trả với cơn đau vừa phải xua đuổi những đen tối.
Mick từng lãnh chức vô địch về môn trượt tuyết và nhào lộn, anh đã từng đối diện với hiểm nguy và xem cái chết nhẹ như bông gòn và lần nào anh cũng chiến thắng vinh quang. Nhưng lần này liệu anh có chết vì một tai nạn xem ra như trò chơi con nít không?  Vừa miên man nghĩ ngợi Mick vừa buồn bã tự nhủ: “Chắc chắn lần này mình không thoát khỏi lưỡi hái của tử thần”.
Khi chiếc xe thắng mạnh trước cửa nhà thương, một vài cô y tá bước vội đến bên xe, nhìn thấy anh mặt mũi nhợt nhạt, môi tím thâm và hơi thở đứt quãng. Các y tá hiểu ngay là  phải mang anh đến phòng cấp cứu ngay lập tức. Mick được chụp hình để các Bác sĩ có thể liệu định sự hiểm nguy ở mức độ trầm trọng nào. Và khi hình hiện lên màn ảnh mọi người kinh ngạc vì thấy chiếc đinh vừa lớn vừa dài đã xuyên qua cạnh sườn và đâm thủng trái tim của Mick. Hai Bác sĩ Sasinkô Crockô và Hoqua Bol thực sự lúng túng.
Nhà thương được trang bị đủ cho các cuộc cấp cứu nhưng chưa được trang bị các máy móc tối tân cần thiết cho các cuộc giải phẫu tim. Thế nhưng trường hợp của Mick đòi buộc phải giải phẫu tại chỗ vì nếu di chuyển sang một nhà thương khác có thể Mick sẽ tắt thở trên đường đi. Bác sĩ Bol nhà phẫu thuật nổi tiếng của bệnh viện quyết định mổ ngay.
Nằm trên chiếc xe băng ca đẩy vào phòng mổ, Mick thì thào hỏi cô y tá: “Có phải là tôi sắp chết không?” Cố Y tá mỉm cười trấn an: “chắc chắn là không, nếu chúng tôi có thể ngăn chặn được, và ông biết là chúng tôi không bao giờ đầu hàng trước khó khăn”.
Trong phòng mổ ê kíp Bác sĩ và y tá thật sự đương đầu với một trường hợp nan giải. Khi từ từ mổ ra, mọi người trông thấy rõ ràng tận mắt chiếc đinh xuyên qua xương ức đâm thủng lá phổi bên phải và sau cùng đâm thủng luôn phần bên phải của trái tim. Chiếc đinh còn đâm rách đại động mạch khiến máu đen chảy đầy túi bao tâm, máu đen vì thiếu dưỡng khí. Bác sĩ Bol hết sức kinh ngạc, anh lẩm bẩm: “Thường thì trong những trường hợp tương tự, cơ may sống sót chỉ xảy ra không phải một phần ngàn nhưng là một phần triệu.
Khi chiếc đinh được lấy ra và khi vết thương được khâu lại kết thúc tốt đẹp cuộc giải phẫu. Bốn ánh mắt của hai Bác sĩ Bol và Crocko cùng giao nhau trong một ý nghĩ: “Giờ cuối cùng của nạn nhân chưa điểm!”
Riêng Bác sĩ Bol, ông cẩn thận cất giữ chiếc đinh 8 phân, chiếc đinh đã không giết được Mick. Khi mân mê chiếc đinh trong tay, ông nói lớn cho mọi người nghe: “Khoa học không thể nào giải thích được việc thoát chết lạ lùng của Mick Saodi. Chỉ có một điều chắc chắn là thánh thiên thần bản mệnh của Mick đã cẩn thận gìn giữ anh trong ngày xảy ra tai nạn hôm đó”.
Niềm xác tín của một Bác sĩ phẫu thuật nổi tiếng vào sự che chở của thánh thiên thần bản mạnh nhắc ta nhớ lại lời Thánh Kinh:
“Chúa sai thiên thần của Ngài đến dẫn dắt con qua mọi nẻo đường, nâng con trên tay để con khỏi vấp chân vào đá”.
Có mấy khi ta nhớ đến thiên thần bản mạnh của mình? Nhưng Người vẫn ở đó, bên cạnh ta. Người âm thầm lặng lẽ hướng dẫn chỉ bảo trong mọi sinh hoạt của cuộc sống. Người canh chừng, bảo vệ ta trước mọi hiểm nguy.
Người bênh vực chống đỡ cho ta trước sức tấn công của thần dữ.
Điều cần thiết đối với ta là lắng nghe lời Người chỉ bảo tự trong tâm hồn, tin cậy vào ơn Người trợ giúp, sống với Người trong tình thân thiết, mến yêu.
Và như thánh kinh dạy: “Chớ làm buồn lòng Người”."
Sưu tầm (http://tinmung.net/)
Ảnh: Internet
Thứ Hai Tuần VII Thường Niên Năm Chẵn
PHÚC ÂM: Mc 9, 13-28 (Hl 14-29)
"Lạy Thầy, tôi tin, xin Thầy trợ giúp đức tin hèn kém của tôi".
Khi ấy, Chúa Giêsu (từ trên núi xuống) và đến cùng các môn đệ, Người thấy một đám đông vây quanh các ông và những luật sĩ đang tranh luận với các ông.
Vừa thấy Người, tất cả đám đông kinh ngạc, họ sợ hãi và chạy đến chào Người. Và Người hỏi họ rằng: "Các ngươi tranh luận gì với nhau đó?" Một người trong đám đông trả lời rằng: "Lạy Thầy, tôi đem đến cùng Thầy đứa con trai tôi đang bị quỷ câm ám. Quỷ đột nhập vào nó bất kỳ ở đâu thì vật nó ngã xuống đất và nó xùi bọt mép, nghiến răng, cứng đờ ra. Tôi đã xin các môn đệ Thầy trừ quỷ, nhưng họ bất lực". Người đáp lại: "Hỡi thế hệ cứng lòng tin, Ta còn ở giữa các ngươi đến bao giờ? Ta phải chịu đựng các ngươi đến bao giờ nữa? Đem nó lại đây cho Ta". Và người ta đem nó đến.
Vừa thấy Chúa Giêsu, quỷ liền dằn vặt đứa bé dữ dội, đứa bé ngã ra, xùi bọt mép, lăn lộn trên đất. Chúa Giêsu hỏi cha nó rằng: "Nó bị như thế từ bao giờ?" Ông ta đáp: "Thưa từ lúc bé! Quỷ thường xô nó vào lửa, vào nước để giết nó. Nhưng nếu Thầy có thể làm được gì thì xin Thầy thương giúp chúng tôi". Chúa Giêsu nói với ông: "Sao lại nói: Nếu Thầy có thể? Với kẻ nào tin, thì mọi sự đều có thể được". Tức thì cha đứa bé khóc lóc kêu lên: "Thưa Thầy tôi tin, xin Thầy trợ giúp lòng tin yếu kém của tôi". Chúa Giêsu thấy đám đông tuôn đến, Người nạt thần ô uế rằng: "Hỡi thần câm điếc, Ta truyền cho mi: hãy xuất ra khỏi nó và không được nhập vào nó nữa". Sau khi kêu thét và dằn vật đứa trẻ dữ dội, quỷ xuất khỏi nó và đứa trẻ ra như chết, khiến đám đông nói: "Nó chết rồi". Nhưng Chúa Giêsu cầm tay nó nâng dậy và nó đứng lên.
Khi Chúa vào trong nhà, các môn đệ hỏi riêng Người: "Tại sao chúng con lại không thể trừ được nó?" Người đáp: "Loại đó không thể trừ được, nếu không cầu nguyện và ăn chay".
Lạy Chúa, xin cho con biết hết lòng tin tưởng và cậy nhờ ơn Chúa, để ngày luôn nâng con và bênh vực con. Amen.

"Vì nhiệt tâm lo việc nhà Chúa mà tôi đây sẽ phải thiệt thân" (Ga 2,17)