Hiển thị các bài đăng có nhãn 2018 Tuần 8 TN2. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn 2018 Tuần 8 TN2. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 1 tháng 6, 2018

TƯƠNG LAI HAY HIỆN TẠI ???

Ngày xưa, có vị Hoàng đế nọ muốn ban trọng ân cho một người cận thần. Nhà vua phán:
Ngươi có công lao rất lớn với ta. Kể từ cổng thành trở đi, ngươi phóng ngựa đi tới nơi nào ngươi dừng lại thì khoảng đất đó ta sẽ ban cho ngươi.
Viên cận thần nhảy lên ngựa phóng đi, ra sức phóng ngựa để có được càng nhiều đất càng tốt. Người đó đi suốt ngày đêm, khi mệt và đói cũng không dám ngừng nghỉ vì muốn có nhiều đất. Tới một ngày kia, sức khoẻ kiệt quệ vì đói và mệt, hắn lả đi gần chết ở trong rừng. Hắn lẩm bẩm:
- Tại sao ta tham lam quá độ vậy, ta tận sức để có được nhiều đất đai. Bây giờ thì gần chết rồi ta chỉ mong có được một thước đất để được chôn cất mà thôi!
Câu chuyện cổ kể trên cũng giống như cuộc đời của chúng ta. Hàng ngày, chúng ta gắng sức làm việc để mong có tiền tài, danh vọng và quyền thế. Chúng ta tận sức tới mức sao lãng sức khoẻ, đôi khi quên cả cuộc sống với gia đình, quên cả những cảnh đẹp thiên nhiên. Ngay cả trong những buổi họp bạn bè với danh nghĩa để giải trí, chúng ta vẫn có tư tưởng là sự giao thiệp sẽ có lợi cho việc tạo thêm tiền tài, danh vọng hay thế lực.
Rồi một ngày kia nghĩ lại, chúng ta sẽ thấy những sự cố gắng đó vô nghĩa lý. Than ôi! Lúc đó thì ta không thể quay ngược kim đồng hồ được nữa, chúng ta đã bỏ mất dịp hưởng an lạc của cuộc đời một cách chân chính.
Hãy sống tỉnh thức, để an hưởng cái đẹp của thiên nhiên, để tìm ra lẽ sống của cuộc đời.
Cuộc đời rất mong manh, hãy an trú trong hiện tại nhưng cũng đừng phó thác tương lai cho bàn tay của tạo hoá.
Sưu tầm
Ảnh: Internet
Thứ Bảy Tuần VIII Thường Niên Năm Chẳn
PHÚC ÂM: Mc 11, 27-33
"Ông lấy quyền nào làm sự đó?"
Khi ấy, Chúa Giêsu và các môn đệ lại đến Giêrusalem. Và trong khi Chúa Giêsu đi lại trong đền thờ, thì những trưởng tế, luật sĩ và kỳ lão đến hỏi Người: "Ông lấy quyền nào mà làm sự đó? Và ai đã ban quyền cho ông để làm như vậy?" Chúa Giêsu đáp: "Tôi sẽ hỏi các ông một câu thôi, hãy trả lời cho Tôi thì Tôi sẽ bảo cho các ông hay Tôi lấy quyền nào mà làm việc đó: Phép rửa của Gioan bởi trời hay bởi người ta? Hãy trả lời Tôi đi". Họ liền bàn riêng với nhau rằng: "Nếu chúng ta trả lời 'Bởi trời', ông ấy sẽ nói: 'Vậy sao các ông không tin Người?' Nhưng nếu chúng ta nói 'Bởi người ta', chúng ta sợ dân chúng, vì mọi người đều coi Gioan thật là một tiên tri. Vậy họ thưa cùng Chúa Giêsu rằng: "Chúng tôi không biết". Và Chúa Giêsu bảo họ: "Vậy thì tôi cũng không nói cho các ông biết bởi quyền phép nào Tôi làm sự đó".

Thứ Năm, 31 tháng 5, 2018

PHẢI HIỂU NGƯỜI KHÁC

Một linh mục chánh xứ muốn củng cố Ban Chấp Hành họ đạo của mình. Ngài đã chọn những người gương mẫu trong họ đạo và luôn thăm nom gặp gỡ họ để khuyến khích, để nâng cao đời sống tinh thần, đời sống đạo đức và sự phục vụ vị tha của họ.
Dầu vậy, một hôm, một người trong Ban Chấp Hành của ngài sa ngã vào một gương xấu, và đa số bổn đạo đã biết đến. Nhưng đó lại là người từng hoạt động tích cực nhất.
Không muốn dứt khoát với một người nhiệt tâm, chỉ muốn đem người ấy trở về con đường thánh thiện và phục vụ. Vì thế, cha sở gặp Ban Chấp Hành và muốn chọn một người trong ban cùng ngài đến thăm và khuyến khích an ủi người kia.
Ngài hỏi một vị trong Ban Chấp Hành:
- Ông nghĩ sao về gương xấu của người đó?
Ông này đáp:
- Thưa cha, một người trong Ban Chấp Hành mà như thế không thể nào chấp nhận được.
Cha sở hỏi người thứ hai và người này trả lời:
- Con đề nghị cha nên sa thải ông ấy, nếu không cả Ban Chấp Hành đều sẽ mang tiếng lây.
Cha sở hỏi ý kiến tiếp, và đại đa số đều trả lời tương tự. Sau cùng đến lượt một người tự nảy giờ có vẻ im lặng suy nghĩ, ông cho ý kiến:
- Thưa cha, trường hợp anh đó chưa đến nỗi tệ. Con nghĩ, nếu con mà lâm vào hoàn cảnh của anh ấy, chắc chắn con sẽ đáng trách hơn anh ấy nhiều.
Và cha sở đã chọn anh này để cùng ngài đến thăm người bạn lầm lỡ kia.
Sống trên đời này “không ai giàu ba họ, không ai khó ba đời”, và “bảy mươi chưa què chớ khoe mình lành”, cho nên chúng ta đừng bao giờ khinh chê ai, đừng bao giờ kết án ai, nhạo cười ai, “cười người chớ khá cười lâu. Cười người hôm trước hôm sau người cười”.
Mọi sự an vui trên đời này đề ở trong sự hòa nhã, đặt mình vào hoàn cảnh của người khác để hiểu nhau hơn. Và thường chính sự hòa nhã thông cảm đó mới cải hóa được người khác. Còn sự kiêu căng kết án chẳng những không giải quyết được gì, mà con làm cho sự việc tồi tệ hơn thêm.
Mỗi người chúng ta hãy cầu xin Chúa giúp để đừng bao giờ cười chê hoặc kết án ai.
Ảnh: Internet
Thứ Sáu Tuần VIII Thường Niên Năm Chẳn
PHÚC ÂM: Mc 11, 11-26
"Nhà Ta sẽ được gọi là nhà cầu nguyện của mọi dân tộc. Các ngươi hãy tin vào Thiên Chúa".
 (Khi nghe dân chúng hoan hô), Chúa Giêsu vào thành Giêrusalem, lên đền thờ và sau khi đã đưa mắt quan sát mọi sự, và lúc trời đã xế chiều, Người ra về Bêtania cùng với nhóm mười hai. Hôm sau, khi thầy trò rời bỏ Bêtania, Người thấy đói. Và khi thấy ở đàng xa có một cây vả nhiều lá, Người đến xem coi có trái nào không. Nhưng khi lại gần, Người chỉ thấy có lá thôi, vì không phải là mùa có trái. Người phán bảo cây vả rằng: "Cho đến muôn đời sẽ không còn ai ăn trái của mi nữa". Và các môn đệ đã nghe Người nói.
Các ngài đến Giêrusalem. Và khi vào đền thờ, Chúa liền đuổi những người mua bán ở đó. Người xô đổ bàn của những người đổi tiền và ghế của những người bán chim câu. Người không để cho ai mang đồ vật đi ngang qua đền thờ. Người dạy bảo họ: "Nào chẳng có lời chép rằng: "Nhà Ta sẽ được gọi là nhà cầu nguyện của mọi dận tộc ư? Thế mà các ngươi đã biến thành hang trộm cướp". Điều đó đến tai các trưởng tế và luật sĩ, họ liền tìm cách giết Người, vì họ sợ Người, bởi tất cả dân chúng say mê giáo lý của Người. Chiều đến, Người ra khỏi thành.
Sáng hôm sau, khi đi ngang qua, các ngài trông thấy cây vả đã chết khô tận rễ. Phêrô nhớ lại và thưa Chúa rằng: "Lạy Thầy, hãy coi, cây vả Thầy nguyền rủa đã chết khô rồi". Chúa Giêsu đáp: "Hãy tin vào Thiên Chúa. Thầy bảo thật các con, nếu ai bảo núi kia: 'Hãy dời đi và gieo mình xuống biển', mà trong lòng không hồ nghi, nhưng tin rằng điều mình nói sẽ xảy ra, thì người ấy sẽ được như ý. Vì vậy Thầy bảo các con: Tất cả những gì các con cầu xin, hãy tin rằng các con sẽ được, thì các con sẽ được điều đó. Và khi các con đang đứng cầu nguyện, nếu các con có điều gì bất thuận với ai, hãy tha thứ để Cha các con trên trời cũng tha cho các con. Nếu các con không tha thứ, thì Cha các con trên trời cũng không tha tội cho các con".

Thứ Tư, 30 tháng 5, 2018

LÀM VUI LÒNG ĐỨC MẸ

Chúng ta đã đi lại cuộc hành trình đức tin của Mẹ Maria qua các biến cố chính được ghi lại trong Tân ước; là người môn đệ mẫu mực, Mẹ Maria cũng là Hiền Mẫu của các tín hữu tiên khởi. Ngày nay Mẹ.. cũng tiếp tục hiện diện bên cạnh chúng ta trong cuộc hành trình đức tin. Qua mọi thời đại, các tín hữu luôn tin tưởng tliều đó, họ chạy đến với Mẹ với tất cả lòng thành tín của mình. Tất cả mọi người đều có mẫu số chung của niềm tin chính là “lòng tôn kính Mẹ Maria”. Mẹ được sống mãi trong niềm tin của các tín hữu, Mẹ được ca ngợi qua muôn vàn bài hát và câu truyện dân gian. Đây là một câu truyện nói lên lòng đơn sơ chân thành của các tín hữu:
Vào thời Trung cổ, có một người đàn ông không biết đọc, không biết viết và cũng chẳng có bất cứ tài nghệ nào, nhưng anh có một quả tim vàng. Bởi vì anh có thể giúp cho mọi người cười, anh kể truyện khôi hài, ca múa và tung hứng lên trên không một lúc nhiền đồ vật.
Một gánh xiếc nọ đã khám phá ra tài nghệ của anh, nên đã thu nhận anh. Thế là lúc đó anh có dịp đi khắp nơi để biểu diễn. Anh gặp gỡ đủ mọi hạng người trong xã hội, từ quan quyền, vua chúa cho đến dân nghèo. Nhưng xuất thân từ một người nghèo, nên lúc nào anh cũng dành ưu tiên cho người nghèo. Anh hiểu rõ, hơn ai hết, người nghèo cần được cười.
Những năm tháng qua đi, tuổi đời càng tăng thêm, anh chợt nhận ra giới hạn của mình, đôi tay anh không còn nhanh nhẹn khéo léo như trước nữa, đôi chân anh cũng chẳng còn bảo đảm an toàn khi đi trên dây thừng nữa. Anh nghĩ đến lúc phải giải nghệ, anh sẽ làm gì để sống qua những năm tháng còn lại? Anh lại nghĩ đến một người thực sự biết thưởng thức tài nghệ của anh, người ấy là Đan Viện Phụ của một tu viện lớn trong vùng. Anh tìm đến tu viện và xin cho gặp được Đức Đan Viện Phụ, anh hy vọng ngài sẽ nhận ra anh ngay khi anh cởi bỏ trang phục của rnột gánh xiếc. Lúc đầu anh rất thất vọng, khi Đức Viện Phụ hỏi: “Anh có thể làm được gì ?”. Nhưng ngài nhìn thẳng vào anh với tất cả tin tưởng và nói: “Con đã mang nụ cười đến khắp mọi nơi, ngay cả trong tu viện này. Trong những lúc gặp khó khăn, nhờ nụ cười của con mà chúng tôi có thể cầu nguyện dễ dàng hơn. Vậy mời con cứ ở lại trong nhà này”.
Có một nơi để ở, có cơm bánh hằng ngày, có những bài thánh ca để hát mỗi ngày, còn gì hạnh phúc bằng. Nhưng thích nghi với đời sống đơn điệu trong tu viện không phải là chuyện dễ dàng như anh hằng tưởng tượng. Cứ sau mỗi giờ cầu nguyện, các tu sĩ đều có việc riêng của họ, người thì về phòng đóng cửa lại, kẻ ra vườn, người đi giặt giũ, người đi thư viện. Anh hề trong gánh xiếc không biết phải đi đâu và làm gì, anh cảm thấy sự hiện diện của mình như thừa thãi trong nhà. Anh nghĩ bụng biết đâu các tu sĩ khác lại chẳng nghĩ anh là một kẻ ăn bám, anh cũng chẳng đọc được một câu trong sách nguyện. Trong cơn chán nản, anh nghĩ đến chuyện rời bỏ tu viện, và anh lững thững đi lại trong tu viện để tìm ra một lối thoát cho mình. Tu viện vốn là một thành phần của một ngôi nhà thờ vĩ đại, gồm có nhiều nhà thờ cổ, vô số nhà nguyện nhỏ, đường hầm và kho. Ngày nọ trong khi dạo bước, anh thấy mình lạc vào trong một tầng hầm dưới một nhà thờ cổ trong tu viện. Trong góc của tầng hầm, anh thấy có một bức tượng Đức Mẹ, bức tượng được tô vẽ bằng nhiều màu sặc sỡ, nhưng lâu ngày không ai ngó ngàng tới, nên bị phủ một lớp bụi dày, khiến cho hình dáng của Đức Mẹ trông rất già nua. Một cánh tay Đức Mẹ đã bị gãy. Hài Nhi trên tay của Mẹ thì mặt mũi nhơ bẩn, trên tay Hài Nhi xem chừng như có một quả địa cầu, nhưng cũng đã biến mất. Anh hề nhìn lên Đức Mẹ và Hài Nhi rồi thầm nghĩ: trông các Ngài thật thiểu não, không còn ai nghĩ đến các Ngài nữa. Sáng hôm sau, khi kinh sáng vừa chấm dứt, anh ra khỏi nhà nguyện của tu viện và tìm đến tầng hầm có tượng Đức Mẹ và Hài Nhi Giêsu, rồi trước mặt các Ngài, anh mang tất cả đồ nghề và tài năng của mình để biểu diễn. Anh tin là anh sẽ mang lại những trận cười thoải mái cho Đức Mẹ và Hài Nhi Giêsu. Đôi tay anh không còn nhanh nhẹn và đôi chân anh không còn cứng cáp như xưa, nhưng anh cố gắng biểu diễn đủ mọi trò, miễn là Đức Mẹ và Hài Nhi Giêsu được vui cuời , Một ngày nọ, có một tu sĩ để ý và theo dõi anh. Sau khi đã chứng kiến những màn biểu diễn của người hề gánh xiếc, vị tu sĩ liền về báo cho Đức Viện Phụ về việc làm của anh gánh xiếc,.. Cả hai trở lại tầng hầm, Đức Viện Phụ có ý định gọi anh hề gánh xiếc và bảo anh phải rời khỏi tu viện tức khắc. Nhưng ngài bỗng đứng lại như trời trồng, trước mắt ngài, người hề gánh xiếc mệt lả và ngã trước bàn thờ, trong khi đó bức tượng Đức Mẹ bồng Hài Nhi Giêsu bỗng từ từ cử động, Đức Mẹ bước xuống khỏi bệ và cúi xuống trên người hề gánh xiếc. Mẹ dùng chiếc áo choàng cũ rách của Mẹ để lau mồ hôi trên trán anh, rồi hôn anh. Đức Mẹ đặt Hài Nhi xuống sàn nhà, Hài Nhi liền lấy một quả bóng của anh hề và cho vào túi áo của mình. Người Mẹ mỉm cười rồi bồng Con lên, cả hai trở lại bệ và trở lại trạng thái cũ của bức tượng. Sáng hôm sau, Đức Viện Phụ cho gọi anh hề lên phòng riêng của ngài, ngài đã chặn ngang lời nói của anh rằng: “Tôi đã biết việc anh làm mỗi ngày, và xem việc biểu diễn đó như bổn phận chính thức của anh trong tu viện “. Anh hề gánh xiếc rất sung sướng được Bề trên trao phó cho công việc ấy, hằng ngày anh chỉ có một công tác là chạy xuống tầng hầm và biểu diễn cho Đức Mẹ và Hài Nhi Giêsu. Năm tháng qua đi, tuổi già đến, người hề gánh xiếc cũng đau yếu như mọi người. Đức Viện Phụ đến bên giường bệnh để an ủi và cầu nguyện với anh.
Ngài chỉ thấy lại Đức Mẹ và Hài Nhi Giêsu ngày người gánh xiếc qua đời. Hình ảnh Đức Mẹ đến cúi xuống trên người hề gánh xiếc, dùng chiếc áo choàng cũ kỹ của mình để lau mồ hôi cho anh và hôn lên trán anh. Mẹ ra đi đưa người hề gánh xiếc theo và nhìn một cách trìu mến vào vị Viện Phụ. Khi người hề gánh xiếc đã qua đời, Đức Viện Phụ mới bắt đầu tập luyện những món nghề của mình. Tuy không điêu luyện, nhưng ngài cũng cố gắng lặp lại từng ấy động tác truớc tượng Đức Mẹ và Hài Nhi trong nhà nguyện dưới tầng hầm. Câu truyện trên đây được kể về Thánh Bernado Las-vô một Viện phụ đã từng viết những tác phẩm thần học sâu xắc về Mẹ Maria. Người ta cũng thuật lại rằng, suốt cuộc đời của ngài, thánh nhân đã cầu nguyện với tất cả tâm hồn thật đơn sơ, như tấm lòng chân thành của người hề gánh xiếc đã từng dành cho Mẹ.
Câu truyện trên đây là câu truyện tiêu biểu cho rất nhiều câu truyện trong thời Trung cổ về lòng kính mến của người nghèo đối với Mẹ Thiên Chúa.
Mẹ Maria quả thật là Mẹ của người nghèo, Mẹ cũng là một người nghèo bị lãng quên như mọi người nghèo, Mẹ cảm thông với họ, Mẹ dành cho họ nhiều ưu ái hơn những kẻ giàu sang quyền quí chỉ biết bám vào của cải mau qua. Mẹ là Đức Bà phù hộ người nghèo, Mẹ là nơi nương tựa của các tội nhân, Mẹ là Mẹ của tất cả những ai biết chạy đến với Mẹ trong cơn hoạn nạn. Đó là niềm tin tưởng của mọi tín hữu qua mọi thời đại và của khắp mọi nơi. Niềm tin tưởng ấy là kho tàng quý báu nhất của Giáo hội."
Sưu tầm
Ảnh: Internet
Thứ Năm Tuần VIII Thường Niên Năm Chẳn
31/5 Đức Mẹ Viếng Thăm Bà Êlisabeth
PHÚC ÂM: Lc 1, 39-56
"Bởi đâu tôi được Mẹ Chúa tôi đến viếng thăm tôi?"
Trong những ngày ấy, Maria chỗi dậy, vội vã ra đi lên miền núi, đến một thành xứ Giuđêa. Bà vào nhà ông Giacaria và chào bà Elisabeth. Và khi bà Elisabeth nghe lời chào của Maria, thì hài nhi nhảy mừng trong lòng bà, và bà Elisabeth được đầy Chúa Thánh Thần, bà kêu lớn tiếng rằng:
"Bà được chúc phúc giữa các người phụ nữ, và con lòng Bà được chúc phúc. Bởi đâu tôi được Mẹ Thiên Chúa tôi đến viếng thăm? Vì này tai tôi vừa nghe lời Bà chào, thì hài nhi liền nhảy mừng trong lòng tôi. Phúc cho Bà là kẻ đã tin rằng lời Chúa phán cùng Bà sẽ được thực hiện".
Và Maria nói: "Linh hồn tôi ngợi khen Chúa, và thần trí tôi hoan hỉ trong Thiên Chúa, Đấng Cứu Độ tôi, vì Chúa đã đoái nhìn đến phận hèn tớ nữ của Chúa. Này từ nay muôn thế hệ sẽ khen rằng tôi có phước, vì Đấng toàn năng đã làm cho tôi những sự trọng đại và Danh Ngài là thánh. Lòng thương xót Chúa trải qua đời nọ đến đời kia dành cho những người kính sợ Chúa.
"Chúa đã vung cánh tay ra oai thần lực, dẹp tan những ai thần trí kiêu căng. Chúa lật đổ người quyền thế xuống khỏi ngai vàng và nâng cao những người phận nhỏ. Chúa đã cho người đói khát no đầy ơn phước, và để người giàu có trở về tay không. Chúa đã săn sóc Israel tôi tớ Chúa, bởi nhớ lại lòng thương xót của Ngài. Như Chúa đã phán cùng các tổ phụ chúng tôi, cho Abraham và dòng dõi người đến muôn đời".
Maria ở lại với bà Elisabeth độ ba tháng, đoạn Người trở về nhà mình.

Thứ Ba, 29 tháng 5, 2018

GIỮ ĐÚNG LỜI HỨA


 “Lời khấn nguyện với Chúa tôi xin giữ trọn
trước toàn thể dân Người.
Đối với Chúa thật là đắt giá,
Cái chết của những ai trung hiếu với Người”
(Tv 115,14-15)
Trong khi chờ đem ra hành quyết, cha Giu-se Pê-tơ, cha sở họ đạo Li-e-giơ, được bọn Phát-xít Đức cho phép viết thư cho con chiên.
Người viết: “... Trong lời cầu nguyện hằng ngày, cha hứa cùng Chúa là cha sẽ chấp nhận, với lòng can đảm và hân hoan, bất kỳ cái chết nào mà Chúa muốn gởi cho, dù khốn cực đau đớn cách nào cũng được...”. Rồi người kết luận: “Đây là lúc cha giữ đúng lời hứa ấy”.
Giáo lý về điều răn thứ II:
-Hỏi: Điều răn thứ hai dạy ta sự gì?
-Thưa: Dạy ta tôn kính tên Chúa và giữ những điều ta đã lấy tên Người mà thề hay là khấn hứa.
-Khấn là gì?
-Khấn là hứa cùng Chúa sẽ làm một việc lành và có ý buộc mình phải giữ.
Trong thời Thẩm Phán, ông Giép-tê đã hứa: nếu Chúa cho thắng trận, ông sẽ dâng bất cứ người hay vật nào ra đón ông trước tiên cho Chúa. Khi trở về, chính con gái ông lại ra đón ông trước hết. Thế là, dù đau đớn, ông vẫn dâng con gái yêu quý cho Chúa như đã khấn hứa.
Cha Giu-se Pê-tơ đã dâng chính sự sống mình như đã khấn hứa."
Ảnh: Internet
Thứ Tư Tuần VIII Thường Niên Năm Chẳn
PHÚC ÂM: Mc 10, 32-45
"Giờ đây chúng ta lên Giêrusalem và Con Người sẽ bị nộp".
Khi ấy, các môn đệ và Chúa Giêsu lên đường đi Giêrusalem, Chúa Giêsu dẫn đầu đi trước họ, và các ông hết sức bỡ ngỡ, những người theo sau thì sợ hãi. Người gọi mười hai ông lại gần và nói cho các ông biết những gì sẽ xảy đến cho Người: "Giờ đây chúng ta lên Giêrusalem và Con Người sẽ bị nộp cho các thượng tế, các luật sĩ và các kỳ lão. Họ sẽ kết án tử hình Người và nộp Người cho dân ngoại. Họ sẽ nhạo cười Người, phỉ nhổ vào Người, đánh đòn và giết Người, và ngày thứ ba Người sẽ sống lại".
Giacôbê và Gioan, con ông Giêbêđê, đến gần Người và thưa Người rằng: "Lạy Thầy, chúng con muốn Thầy ban cho chúng con điều chúng con sắp xin Thầy". Người đáp: "Các con muốn Thầy làm gì cho các con?" Các ông thưa: "Xin cho chúng con một người ngồi bên hữu, một người ngồi bên tả Thầy trong vinh quang của Thầy". Chúa Giêsu bảo: "Các con không biết các con xin gì. Các con có thể uống chén Thầy sắp uống và chịu cùng một phép rửa Thầy sắp chịu không?" Các ông đáp: "Thưa được". Chúa Giêsu bảo: "Chén Thầy uống, các con cũng sẽ uống, và phép rửa Thầy sắp chịu, các con cũng sẽ chịu. Còn việc ngồi bên hữu hay bên tả Thầy, thì không thuộc quyền Thầy ban, nhưng là dành cho những ai đã được chỉ định". Mười môn đệ khác nghe chuyện đó liền bực tức với Giacôbê và Gioan. Chúa Giêsu gọi các ông lại gần mà bảo: "Các con biết rằng những người được coi là lãnh tụ các nước thì sai khiến dân chúng như ông chủ, và những người làm lớn thì lấy uy quyền mà trị dân. Còn các con không như thế. Trái lại, ai trong các con muốn làm lớn, thì hãy tự làm đầy tớ anh em. Và ai muốn thành người cầm đầu trong các con, thì hãy tự làm nô lệ cho mọi người. Vì chính Con Người cũng không đến để được phục vụ, nhưng để phục vụ và ban mạng sống mình làm giá cứu chuộc cho nhiều người".

Thứ Hai, 28 tháng 5, 2018

TỪ BỎ + BỊ NGƯỢC ĐÃI = SỰ SỐNG ĐỜI ĐỜI

“Thầy bảo thật anh em: Chẳng có ai bỏ nhà cửa (…) vì Thầy và vì Tin Mừng mà ngay bây giờ, ở đời này, lại không nhận được nhà cửa (…) gấp trăm cùng với sự ngược đãi, và sự sống vĩnh cửu ở đời sau.” (Mc 10,29-30)
Suy niệm: Các môn đệ đi theo Đức Ki-tô đã khá lâu, càng ngày càng thấy lộ diện những khổ nạn và thập giá, mà vinh quang cùng lợi lộc mà các ông mong mỏi vẫn chưa thấy đâu; Phê-rô thay mặt anh em thắc mắc liệu họ sẽ được gì. Chúa Giê-su xác quyết rằng họ sẽ được gấp trăm so với những gì đã từ bỏ. Thế nhưng, Chúa muốn họ đừng ảo tưởng. Trái lại Ngài cho biết trước tiên họ sẽ nhận được sự ngược đãi rồi mới đạt được sự sống vĩnh cửu ở đời sau.
Mời Bạn: Con người hôm nay với não trạng thực dụng, họ “thương mại hóa” cả nhưng việc thiêng liêng linh thánh: Con hy sinh điều này, làm việc đạo đức nọ, đổi lại Chúa phải bù cho con cái kia ngay lúc này, chứ chờ đến mai sau thì lâu quá! Bạn nhớ phép tính cộng ở tựa đề bài suy niệm hôm nay: từ bỏ + bị ngược đãi = sự sống đời đời mà thánh hóa bản thân và gia đình mình để chúng ta không đánh mất phần thưởng Chúa đã dành sẵn cho chúng ta.
Chia sẻ: Tâm trạng của bạn thế nào khi bạn phải từ bỏ một điều gì đó để sống theo thánh ý Chúa?
Sống Lời Chúa: Những “ngược đãi” bạn gặp trong cuộc đời này là gì? Bạn đón nhận chúng theo tinh thần của Chúa Ki-tô chịu đóng đinh để bạn xứng đáng nhận sự sống vĩnh cửu mai ngày.
Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, Chúa đã đón nhận sự ngược đãi đến nỗi chết trên thánh giá để cứu nhân loại. Xin cho chúng con biết bắt chước Chúa để cùng được phục sinh với Ngài. Amen.
Ảnh: Internet
Thứ Ba Tuần VIII Thường Niên Năm Chẳn
PHÚC ÂM: Mc 10, 28-31
"Ngay ở đời này, lúc bị bắt bớ, các con lãnh được gấp trăm, còn đời sau các con sẽ được sự sống vĩnh cửu".
Khi ấy, Phêrô thưa cùng Chúa Giêsu rằng: "Đây chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy?" Chúa Giêsu trả lời rằng: "Thầy bảo thật các con, chẳng ai bỏ nhà cửa, anh em, chị em, cha mẹ, con cái, đồng ruộng vì Thầy và vì Phúc Âm, mà ngay bây giờ lại không được gấp trăm ở đời này về nhà cửa, anh em, chị em, cha mẹ, con cái và ruộng nương cùng với sự bắt bớ, và ở đời sau được sự sống vĩnh cửu. Nhưng có nhiều kẻ trước nhất sẽ nên rốt hết, và những kẻ rốt hết sẽ nên trước nhất".
Lạy Chúa, xin cho con biết hy sinh nhiều hơn đòi hỏi, để ngày sau con được sự sống của Ngài. Amen.

Chủ Nhật, 27 tháng 5, 2018

AMPÈRE VÀ VOLTA

HAI NHÀ KHOA HỌC GIA KHÉT TIẾNG AMPÈRE VÀ VOLTA
Ai dùng điện, ai dùng bình điện mà lại không biết đến tên Ampère?
Ampère, nhà vật lý điện học danh tiếng người Pháp, chiều nào cũng đến Nhà Thờ Đức Bà ở Pari để quỳ lần hột trước Mình Thánh Chúa.
Một sinh viên kia chống đối đức tin của người Công Giáo. Anh ta luôn huênh hoang tuyên bố những điều nghịch đạo. Ngày kia, khi nhìn thấy nhà khoa học danh tiếng Ampère này đang quỳ cầu nguyện và lần hột trong Nhà Thờ Đức Bà ở Pari, anh ta cứng họng, khiếp đảm và không còn dám tuyên bố điều gì nghịch đạo Công giáo nữa.
Khi nằm trên giường bệnh gần chết, Ampère được một nữ tu đọc cho nghe một đoạn sách Gương Phước. Ông thú thật với nữ tu nầy:
- "Thưa chị, tôi đã thuộc lòng cả cuốn sách Gương Phước nầy rồi ".
Ai dùng điện, ai dùng bình điện, ai dùng "pin" mà lại không biết đến Volta?
Volta, nhà vật lý danh tiếng người Italia, đã phát minh ra "pin".
Khi nghe có bạn khoa học gia của mình hồ nghi về sự "có Chúa", ông liền mạnh mẽ nói rằng:
- "Khoa học chỉ làm cho tôi thấy Chúa hiện diện khắp nơi. Nguyên Nhân Tiên Khởi, Đấng Ra Luật không sai lầm, Đấng Tạo Hóa, Lý Do Cuối Cùng của tất cả: đó là CHÚA."
Volta là một giáo lý viên. Ông rất thích dạy giáo lý cho trẻ em.
Tại nhà thờ Cômô, ở bắc nuớc Italia, nơi sinh quán của ông, có bia ghi:
"Nơi đây, Alessandro Volta đã được rửa tội và đã từng đứng đây dạy giáo lý".
Ảnh: Internet
Thứ Hai Tuần VIII Thường Niên Năm Chẳn
PHÚC ÂM: Mc 10, 17-27
"Ngươi hãy đi bán tất cả gia tài rồi đến theo Ta".
Khi ấy, Chúa Giêsu vừa lên đường, thì một người chạy lại, quỳ gối xuống trước Người và hỏi: "Lạy Thầy nhân lành, tôi phải làm gì để được sống đời đời?" Chúa Giêsu trả lời: "Sao ngươi gọi Ta là nhân lành? Chẳng có ai là nhân lành, trừ một mình Thiên Chúa. Ngươi đã biết các giới răn: đừng ngoại tình, đừng giết người, đừng trộm cắp, đừng làm chứng gian, đừng lường gạt, hãy thảo kính cha mẹ". Người ấy thưa: "Lạy Thầy, những điều đó tôi đã giữ từ thuở nhỏ". Bấy giờ Chúa Giêsu chăm chú nhìn người ấy và đem lòng thương mà bảo rằng: "Ngươi chỉ còn thiếu một điều là ngươi hãy đi bán tất cả gia tài, đem bố thí cho người nghèo khó và ngươi sẽ có một kho báu trên trời, rồi đến theo Ta". Nhưng người ấy nghe những lời đó, thì sụ nét mặt và buồn rầu bỏ đi, vì anh ta có nhiều của cải. Lúc đó Chúa Giêsu nhìn chung quanh, và bảo các môn đệ rằng: "Những người giàu có vào nước Thiên Chúa khó biết bao". Các môn đệ kinh ngạc vì những lời đó. Nhưng Chúa Giêsu lại nói tiếp và bảo các ông rằng: "Hỡi các con, những kẻ cậy dựa vào tiền bạc, thật khó mà vào nước Thiên Chúa biết bao. Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu có vào nước Thiên Chúa".
Các ông càng kinh ngạc hỏi nhau rằng: "Như vậy thì ai có thể được cứu độ?" Chúa Giêsu chăm chú nhìn các ông, và nói: "Đối với loài người thì không thể được, nhưng không phải đối với Thiên Chúa, vì Thiên Chúa làm được mọi sự".
Lạy Chúa, được tin Chúa làm con khám phá ra nhiều thứ ngoài khả năng của con. Con cảm ơn Ngài luôn đồng hành và chiếu cố con. Amen.

Thứ Bảy, 26 tháng 5, 2018

NGƯỜI LẠ MẶT

Một người lạ mặt nói với nữ tu: "Thưa sơ, tôi bệnh. Tôi cần lo thuốc men trong nhiều tuần hoặc nhiều tháng. Tôi không có tiền. Có thể tôi không bao giờ trả nổi." 
Các nữ tu tại bệnh viện Thương Xót ở Chicago nhận ngay người bệnh nhân lạ mặt nầy. Đó là năm 1911.
Một năm sau, nữ tu bề trên Raphael nhận được một bức thư của một người bạn của người lạ mặt. Người này tên là Ferris Thompson, con của một ông chủ ngân hàng giàu có ở New York. Trong bức thư, có kèm theo một ngân phiếu 250 ngàn đô la "để khuyến khích những công việc từ thiện như vậy." Và từ đó, mỗi năm, các nữ tu nầy nhận được một ngân phiếu 5 ngàn đô la.
Năm 1930, các nữ tu xây một nhà nhà trẻ, lấy tên Ferris Thompson, để ghi nhớ các vị ân nhân.
Ngày 19 tháng 12 năm 1946, nữ tu Therese, quản lý của Dòng, nhận được một bức thư do một phòng luật sư từ New York gởi đến, trong đó có một ngân phiếu 200 ngàn đô la do bà Louise Thompson, vợ của ông Ferris Thompson, trối lại trước khi bà qua đời ngày 30 tháng 8 năm 1946. (Treasure of catechism stories - Rev.Lawrence G.Lovasik, S.V.D.)
Add caption
Ảnh: Công Giáo Cover
Chúa Nhật Lễ Chúa Ba Ngôi
PHÚC ÂM: Mt 28, 16-20
"Làm phép rửa cho họ, nhân danh Cha và Con và Thánh Thần".
Bài kết thúc Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, mười một môn đệ đi về Galilêa, đến núi Chúa Giêsu chỉ trước. Khi thấy Người, các ông thờ lạy Người, nhưng có ít kẻ còn hoài nghi. Chúa Giêsu tiến lại nói với các ông rằng: "Mọi quyền năng trên trời dưới đất đã được ban cho Thầy. Vậy các con hãy đi giảng dạy muôn dân, làm phép rửa cho họ nhân danh Cha, và Con, và Thánh Thần; giảng dạy họ tuân giữ mọi điều Thầy đã truyền cho các con. Và đây Thầy ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế".
http://thanhlinh.net/node/119593
Chúa ơi, Ngài luôn dùng tình thương mà đối với chúng con. Xin cho chúng con cũng luôn đối dãi chân thành với nhau. Amen.

"Vì nhiệt tâm lo việc nhà Chúa mà tôi đây sẽ phải thiệt thân" (Ga 2,17)