Hiển thị các bài đăng có nhãn CN TNB 2018. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn CN TNB 2018. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 30 tháng 9, 2018

GƯƠNG MÙ GƯƠNG XẤU

Một em bé sinh ra trong một gia đình giàu có. Khi lên 4,5 tuổi đã tò mò hỏi xem cha nó làm gì mà giàu có vậy.
Người cha lúc nào cũng nói ông làm ăn buôn bán nên giàu có.
Một hôm đứa bé cứ đòi đến chỗ cha nó buôn bán để xem công việc này có thích không. Người cha nói:
- Không, con không nên đến nơi ba làm việc vì con còn nhỏ lắm. Hơn nữa, chỗ này người ta không cho con nít đến.
Thằng bé nghe cha nói thế, lại càng thắc mắc tại sao chỗ ấy người ta không cho nó đến. Nó năn nỉ mãi, cuối cùng cha nó phải cho nó đi theo.
Người cha đưa con đến cửa cấm trẻ em vô, rồi chỉ cho con:
- Đây là chỗ ba làm việc.
Đứa bé hỏi:
- Người ta làm gì trong đó hở ba?
Người cha trả lời:
- Người ta làm việc.
- Làm việc gì hở ba?
Thấy không thể giấu nổi con, người cha trả lời:
- Người ta đánh bạc.
- Đánh bạc là gì hở ba ?
Thế là người cha giải thích thế nào là đánh bạc. Đứa bé nghe xong, mỉm cười sung sướng và nói:
- Sau này lớn lên con sẽ không lo lắng gì cả. Con sẽ đến đây đánh bạc như cha là sẽ giàu có.
Người cha nghe câu nói của con mà lạnh người. Ông suy nghĩ và không nói gì nữa. Từ đó ông bỏ hẳn nghề đánh bạc.
Ảnh: Cover Công Giáo
Bài Tin Mừng hôm nay, Chúa muốn dạy mọi người bài học về sự bao dung biết đón nhận mọi người và phải tránh làm gương mù gương xấu cho người khác.
Chúa Nhật XXVI Thường Niên Năm B
PHÚC ÂM: Mc 9, 37-42. 44. 46-47
"Ai chẳng chống đối các con, là ủng hộ các con. Nếu tay con nên dịp tội cho con, hãy chặt tay đó đi".
Khi ấy, Gioan thưa cùng Chúa Giêsu rằng: "Lạy Thầy, chúng con thấy có kẻ nhân danh Thầy mà trừ quỷ, kẻ đó không theo chúng ta, và chúng con đã ngăn cấm y". Nhưng Chúa Giêsu phán: "Đừng ngăn cấm y, vì chẳng ai có thể nhân danh Thầy mà làm phép lạ, rồi liền đó lại nói xấu Thầy. Ai chẳng chống đối các con, là ủng hộ các con. Ai nhân danh Thầy mà cho các con một ly nước vì lẽ các con thuộc về Đấng Kitô, Thầy bảo thật các con: kẻ đó sẽ không mất phần thưởng đâu. Nhưng nếu kẻ nào làm cớ vấp phạm cho một trong những kẻ bé mọn có lòng tin Thầy, thà buộc thớt cối xay vào cổ người ấy mà xô xuống biển thì hơn.
"Nếu tay con nên dịp tội cho con, hãy chặt tay đó đi: thà con mất một tay mà được vào cõi sống, còn hơn là có đủ hai tay mà phải vào hoả ngục, trong lửa không hề tắt. Và nếu chân con làm dịp tội cho con, hãy chặt chân đó đi: thà con mất một chân mà được vào cõi sống, còn hơn là có đủ hai chân mà phải ném xuống hoả ngục. Và nếu mắt con làm dịp tội cho con, hãy móc mắt đó đi, thà con còn một mắt mà vào nước Thiên Chúa, còn hơn là có đủ hai mắt mà phải ném xuống hoả ngục, nơi mà dòi bọ rúc rỉa nó không hề chết và lửa không hề tắt".

Chủ Nhật, 23 tháng 9, 2018

AI LÀ NHẤT?

Một ngày nọ, các màu sắc nổ ra một cuộc tranh cãi lớn. Màu nào cũng cho rằng mình mới là sắc màu tuyệt vời nhất, quan trọng nhất và được hết thảy mọi người yêu thích.
Màu xanh lá cây nói:
- Rõ ràng mình là màu quan trọng nhất. Mình là dấu hiệu của sự sống và hy vọng. Chính vì thế mà mình được chọn là màu của cỏ cây, của hoa lá. Không có mình, cả thế giới này chỉ là một nơi khô cằn, chết chóc. Các cậu thử nhìn khắp các vùng làng quê xem, đâu đâu cũng thấy mình trên đó.
Màu xanh dương vội ngắt lời:
- Sự tồn tại của bạn chỉ giới hạn trên đất đai mà thôi, sao bạn không thử nhìn bầu trời và mặt biển xem. Không phải nước là nguồn sống cơ bản của mọi vật à? Còn bầu trời lại cho bạn không gian, sự bình an trong tâm hồn. Rõ ràng, nếu không có tôi, thế giới này sẽ không hoàn hảo chút nào.
Nghe vậy, màu vàng mỉm cười và lên tiếng:
- Sao các bạn lại quan trọng hóa những vấn đề nhỏ nhặt như thế nhỉ? Chính mình là người mang lại tiếng cười, niềm vui và sự ấm áp cho hành tinh này, bởi mình là màu của mặt trời, mặt trăng, của các vì sao. Hãy ngắm nhìn màu vàng rực rỡ của đóa hướng dương mà xem, chẳng phải nó khiến các bạn thấy cả thế giới đang mỉm cười với mình hay sao? Không có mình sẽ không có niềm vui đâu.
Màu da cam lớn tiếng:
- Còn mình là màu tượng trưng cho sức khỏe và sự mạnh mẽ. Có lẽ các bạn ít thấy mình, nhưng mình quý lắm đấy nhé! Mình chứa đựng những vitamin quan trọng cho con người. Tuy không phải lúc nào mình cũng có mặt, nhưng khi mọi người ngắm nhìn bầu trời lúc bình minh hay hoàng hôn, không ai tránh được sự cảm phục trước vẻ kiều diễm của mình cả.
Không thể chờ đợi lâu hơn nữa, màu đỏ cất giọng phản đối:
- Mình mới là màu thống trị thế giới. Mình là màu của máu, và ai cũng biết rõ máu là thứ quan trọng nhất cho sự sinh tồn của loài người. Mình cảnh báo hiểm nguy và tượng trưng cho lòng dũng cảm. Mình sẵn sàng chiến đấu vì chính nghĩa, kêu gọi lòng nhiệt tình, tự tin chiến thắng. Không có mình, trái đất này sẽ vô vị và vắng lặng như chốn hoang mạc. Mình cũng chính là màu tượng trưng cho đam mê và tình yêu, là màu của hoa hồng, hoa trạng nguyên và của trái tim đang nồng cháy.
Đến lúc này thì màu tím mới đứng dậy, hết sức duyên dáng nhưng cũng thật sắc sảo:
- Mình là sắc màu của hoàng gia và sức mạnh. Các vị vua, các nhà lãnh đạo và các vị quyền cao chức trọng đều chọn mình cho dấu hiệu của uy quyền và thông thái. Khi đứng trước mình, mọi người đều không bao giờ dám thắc mắc. Họ chỉ biết lắng nghe và phục tùng.
Khi tiếng xôn xao còn chưa kịp lắng xuống, màu chàm đã cất giọng, rụt rè nhưng cũng khá quyết liệt:
- Còn mình, mình là màu của sự im lặng. Bạn khó mà nhận ra mình giữa đám đông, nhưng nếu không có mình, các bạn chỉ là những kẻ hời hợt, nông cạn và thiển cận. Mình tượng trưng cho tư duy, cho bề dày của lịch sử, của những điều bí ẩn… Các bạn phải cần mình mới có cân bằng, tương phản, cho những lúc lắng đọng tâm hồn và cho sự bình ổn bên trong.
Lời lẽ của màu sắc nào cũng đầy thuyết phục, nên chẳng ai chịu ai. Thế là chúng lại tiếp tục lớn tiếng đề cao bản thân và tranh cãi với nhau. Ai cũng muốn mình là sắc màu tuyệt vời nhất. Tiếng tranh cãi càng lúc càng lớn dần. Bỗng nhiên một ánh sáng lóe lên, bầu trời phủ kín đầy mây mù, sấm sét giật liên hồi. Mưa bắt đầu rơi. Các màu sắc sợ hãi nép sát vào nhau như để tìm chốn nương tựa. Giữa âm thanh hỗn độn đó, mưa bắt đầu lên tiếng:
- Các ngươi thật là một lũ ngu ngốc, tranh cãi nhau chỉ vì cái tôi ích kỷ, hẹp hòi, chỉ vì muốn mình nổi trội hơn người khác.
Đó là lý do khiến người ta hay cãi nhau. Cải nhau vì cái tôi ích kỷ, hẹp hòi, chỉ vì muốn mình nổi trội hơn người khác.
Các môn đệ của Chúa Giêsu hôm nay cãi nhau cũng vì những lý do đó. Ai cũng muốn làm lớn. Ai cũng muốn hơn người. Đó là cái gốc sinh ra những bất hoà giữa người với người và là cớ sinh ra sự cãi nhau.
Ảnh: Cover Công Giáo
Chúa Nhật XXV Thường Niên Năm B
PHÚC ÂM: Mc 9, 29-36 (Hl 30-37)
"Con Người sẽ bị nộp. Ai muốn làm lớn nhất, thì hãy tự làm người rốt hết".
Khi ấy, Chúa Giêsu và các môn đệ từ trên núi xuống, rồi đi ngang qua xứ Galilêa và Người không muốn cho ai biết. Vì Người dạy dỗ và bảo các ông rằng: "Con Người sẽ bị nộp vào tay người ta và họ sẽ giết Người. Khi đã bị giết, ngày thứ ba, Người sẽ sống lại". Nhưng các ông không hiểu lời đó và sợ không dám hỏi Người.
Các ngài tới Capharnaum. Khi đã vào nhà, Người hỏi các ông: "Dọc đàng các con tranh luận gì thế?" Các ông làm thinh, vì dọc đàng các ông tranh luận xem ai là người lớn nhất. Bấy giờ Người ngồi xuống, gọi mười hai ông lại và bảo các ông rằng: "Ai muốn làm lớn nhất, thì hãy tự làm người rốt hết và làm đầy tớ mọi người". Rồi Người đem một em bé lại đặt giữa các ông, ôm nó mà nói với các ông rằng: "Ai đón nhận một trong những trẻ nhỏ như thế này vì danh Thầy, tức là đón tiếp chính mình Thầy. Và ai đón tiếp Thầy, thực ra không phải đón tiếp Thầy, nhưng là đón tiếp Đấng đã sai Thầy".

Thứ Bảy, 25 tháng 8, 2018

TRONG VÀ NGOÀI

Trong mẩu truyện ngắn với tựa đề Đồng vọng được đăng trong tuyển tập bốn mươi truyện rất ngắn do hội Nhà văn xuất bản, tác giả Lã Thế Khanh đã kể lại cuộc gặp gỡ cảm động giữa hai người mù: một bà lão ăn xin và một bé gái cũng ăn xin.
Bên một đống rác lớn, bà lão van vỉ xin khách qua đường giúp đỡ nhưng không có một hồi âm nào ngoài tiếng vo ve của mấy con nhặng xanh đang tranh ăn trên một chiếc lá bánh. Bà lão vẫn tiếp tục van vỉ điệp khúc cũ, nhưng càng về sau càng thống thiết, những câu nói rời rạc như rãi chảy ra từ khuôn miệng dúm dó, xệch xạc của bà.
Trong khi đó, tại một gốc cây sếu già, một bé gái ăn xin mù lòa đang thiu thiu ngủ, nó gối đầu trên một cái túi khâu bằng nhiều loại vải cũ, một cái bát sắt hoen dỉ thủng đáy nằm lăn lóc bên cạnh. Từ sáng sớm đến giờ chưa có gì trong bụng, cho nên cô bé đói rũ người, nó hy vọng giấc ngủ xua tan cái đói. Cô bé bỗng giật tót người: có một bàn chân nào đó dẫm lên người nó. Đang lúc đói mệt, cô bé gầm lên:
- Mù à, người ta nằm đó mà dẫm lên!
Bà lão ăn xin lại van vỉ:
- Bà mù, bà mù thật cháu à. Thôi bà đã trót, cho bà xin.
Lặng đi một lát, cô bé đưa hai tay sờ mặt mình, từ hai hốc mắt của nó những giọt nước mắt mặn chát chảy ra, nó ngập ngừng:
- Cháu... Cháu xin lỗi bà, cháu không biết bà như thế.
Bà lão ngúc ngoắc đầu như thể chấp nhận, rồi tiếp tục đi về phía có đông người. Ngẫm nghĩ điều gì đó, cô bé lấy trong túi áo ra tờ giấy bạc hai trăm đồng mất góc, quả quyết:
- Bà ơi? Cháu biếu bà này!
Nhưng gió thổi lá rơi vào nón, bà lão ngộ nhận cô gái dối mình, còn cô gái thì chờ mãi mà vẫn không thấy bà lão nhận tiền.
Cha hỏi chúng con cô bé mù trong câu chuyện trên thế nào? Có đẹp không? Bên trong hay bên ngoài.
Ảnh: Internet
Bài Tin Mừng hôm nay Simon Phêrô thưa với Chúa “Bỏ Thầy con biết theo ai”.
Chúa Nhật XXI Thường Niên Năm B
PHÚC ÂM: Ga 6, 61-70
"Chúng con sẽ đi đến với ai? Thầy mới có những lời ban sự sống".
Khi ấy, có nhiều môn đệ của Chúa Giêsu nói rằng: "Lời này chói tai quá! Ai nghe được!" Tự biết rằng các môn đệ đang lẩm bẩm về chuyện ấy, Chúa Giêsu nói với họ: "Điều đó làm các con khó chịu ư? Vậy nếu các con thấy Con Người lên nơi đã ở trước thì sao? Chính thần trí mới làm cho sống, chứ xác thịt nào có ích gì? Nhưng lời Ta nói với các con là thần trí và là sự sống. Nhưng trong các con có một số không tin". Vì từ đầu Chúa Giêsu đã biết ai là những kẻ không tin, và kẻ nào sẽ nộp Người. Và Người nói: "Bởi đó, Ta bảo các con rằng: Không ai có thể đến với Ta, nếu không được Cha Ta ban cho". Từ bấy giờ có nhiều môn đệ rút lui, không còn theo Người nữa. Chúa Giêsu liền nói với nhóm Mười Hai rằng: "Cả các con, các con có muốn bỏ đi không?" Simon Phêrô thưa Người: "Lạy Thầy, chúng con sẽ đi theo ai? Thầy mới có những lời ban sự sống đời đời. Phần chúng con, chúng con tin và chúng con biết rằng: Thầy là Đấng Kitô Con Thiên Chúa".
Lạy Chúa, xin cho con biết nương tựa Ngài vì Ngài là sự thật, Ngài ban sự sống đời đời. Amen.

Thứ Bảy, 11 tháng 8, 2018

LƯƠNG THỰC

Đây là câu chuyện có thực. Câu chuyện về một nhà thám hiểm. Sau hai ngày lang thang trong sa mạc, nhà thám hiểm nọ đã cạn hết lương thực, cũng như cạn sức hết sức lực cùng niềm hy vọng. Ông ta cố gắng lê gót đi thêm một ngày nữa, nhưng chung quanh chỉ thấy cát và cát. Cuối cùng, ông cũng đã đến được một ốc đảo. Sau khi xoa dịu được cơn khát, ông lại bị cơn đói hành hạ. Chính lúc đó, ông chợt thấy một bị da đóng kín nằm lăn lóc nơi ông đang quằn quại vì đói. Ông hy vọng tìm được trong cái bị da mà ai đó đã vất lại, một chút gì để ăn, để rồi có thể đi cho hết cuộc hành trình qua xuyên sa mạc. Ông cố mở bị da ra và mắt ông hoa lên. Thay vì lương thực là điều bây giờ ông đang cần thiết nhất, thì ông lại chỉ thấy trong bị toàn là kim cương. Trong nỗi thất vọng ê chề của cơn hấp hối, ông đã cay đắng thốt lên: “Giữa chốn sa mạc tôi đang chết đói thế này thì kim cương mà để làm gì?”
Ít lâu sau, một đoàn thám hiểm khác băng sa mạc ngang qua chỗ ấy, họ thấy một bộ xương đang ôm chặt cái bị da, trong đó có cả một kho tàng nhưng nó đã trở nên vô ích đối với người chết đói trong sa mạc.
Ảnh: Internet
Bài Tin Mừng hôm nay Chúa Giêsu nói Người là bánh hằng sống bởi trời. Bánh Ngài ban sự sống đời đời.
Chúa Nhật XIX Thường Niên Năm B
PHÚC ÂM: Ga 6, 41-52 (Hl 41-51)
"Ta là bánh hằng sống bởi trời mà xuống".
Khi ấy, những người Do-thái kêu trách Chúa Giêsu, vì Người đã phán rằng: "Ta là bánh hằng sống bởi trời mà xuống". Họ nói: "Chớ thì ông này chẳng phải là Giêsu, con ông Giuse sao? Chúng ta đều biết rõ cha mẹ của ông. Vậy làm sao ông lại nói: 'Ta bởi trời mà xuống'".
Chúa Giêsu trả lời cùng họ rằng: "Các ngươi chớ thì thầm với nhau. Không ai đến được với Ta nếu Cha, là Đấng sai Ta, không lôi kéo kẻ ấy, và Ta, Ta sẽ cho họ sống lại trong ngày sau hết. Trong sách các tiên tri có chép rằng: 'Mọi người sẽ được Thiên Chúa dạy bảo'. Ai nghe lời giáo hoá của Cha, thì đến với Ta. Không một ai đã xem thấy Cha, trừ Đấng bởi Thiên Chúa mà ra, Đấng ấy đã thấy Cha. Thật, Ta bảo thật các ngươi: Ai tin vào Ta thì có sự sống đời đời.
"Ta là bánh ban sự sống. Cha ông các ngươi đã ăn manna trong sa mạc và đã chết. Đây là bánh bởi trời xuống, để ai ăn bánh này thì khỏi chết. Ta là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ sống đời đời. Và bánh Ta sẽ ban, chính là thịt Ta, để cho thế gian được sống".
Lạy Chúa, Ngài luôn mở cửa chào đón con, luôn mong con đến lãnh nhận mình Ngài để được sống muôn đời. Nhưng... con vẫn để những bận rộn thế gian làm xa cách Ngài. Xin cho con biết nhận ra Ngài, biết mau mắn chạy đến thưởng thức lương thực Ngài dành cho con. Amen.

Chủ Nhật, 5 tháng 8, 2018

ĐÓI KHÁT

Ngày nay vấn đề an toàn thực phẩm đang ở mức báo động. Con người coi trọng lợi nhuận, bán rẻ lương tâm, đặt lợi ích cá nhân lên hàng đầu, khinh thường đạo đức kinh doanh, trục lợi trên sự sống của anh em mình. Bệnh tật lan tràn, một trong những nguyên nhân chính gây ung thư chính là vấn đề thực phẩm. Tại Việt Nam, các ca mắc ung thư ngày càng có xu hướng tăng đến chóng mặt. Từ con số 68.000 ca mắc ung thư năm 2000 đã tăng lên 126.000 năm 2010 và dự kiến sẽ vượt qua 190.000 ca vào 2020. Trước mối lo về thực phẩm giết người dễ dãi như thế thì hôm nay Chúa an ủi chúng ta, những người đang mải mê tìm của ăn hay chết này: “Chính Tôi là bánh trường sinh. Ai đến với tôi không bao giờ phải đói..”
Hôm nay dân chúng tìm Chúa vì đã được ăn bánh no nê. Ngày nay con người cũng lặp lại điệp khúc đó khi lao đầu vào công việc bất kể giờ giấc để thỏa mãn những đòi hỏi hưởng thụ. Người giàu chạy theo tiện nghi vật chất, người nghèo tất bật để tìm miếng cơm manh áo. Kẻ nghèo người giàu đều bị cuốn hút bởi cái đói vật chất như nhau. Họ đã bỏ qua cái đói khát tinh thần mà hôm nay Chúa Giê-su dạy phải ra công tìm kiếm. Người ta lo tìm của nuôi sống phần xác nhưng lơ là với việc nuôi sống linh hồn. Người ta lo sợ cho vấn đề an toàn thực phẩm như vệ sinh thực phẩm, tình trạng sử dụng những hoá chất cấm dùng trong nuôi trồng, chế biến nông, thủy sản, thực phẩm; việc sản xuất  một số sản phẩm kém chất lượng hoặc do quy trình chế biến hoặc do nhiễm độc từ  môi trường, đang  gây ảnh hưởng xấu đến sức khỏe người dân. Nhưng người ta lại lơ là gìn giữ an toàn cho tinh thần. Tệ nạn gia đình và xã hội tràn lan. Luân lý, đạo đức bị coi thường và còn ngàn ngàn những tiêu cực đủ loại diễn ra hằng ngày khiến những người còn chút lương tâm cũng phải đau lòng và tự hỏi: xã hội sẽ đi về đâu với những cảnh nghiệt ngã thiếu tình thương như thế!
Chính vì thế mà con người ngày nay đang bị đói về nhiều phương diện:
Đói khát tương quan: Nhiều người vì nghèo, vì thất học, vì mang tật bẩm sinh, vì mang những bệnh lây nhiễm nguy hiểm đã bị anh em mình khai trừ. Họ đã sống trong một ốc đảo của cô đơn với nhiều mặc cảm. Những anh em này đói khát một tình bạn chân thành để chia sẻ những nỗi đau, nỗi tủi nhục, nỗi oan ương chất ngất trong lòng. Họ không mong ước được những tình bạn sâu sắc như Lương Bình và Dương Lễ, cũng không mong tình bạn keo sơn như Lưu BịQuan VũTrương Phi  kết nghĩa tại vườn đào với lời thề: Tuy không sinh cùng ngày cùng tháng nhưng nguyện chết cùng tháng cùng ngày. Nhưng chỉ mong có người cảm thông, yêu thương, an ủi và chia sẻ để dịu đi vết thương thể xác cũng như tinh thần, nhưng thật khó thay! 
Đói khát hy vọng: Ngày nay con người đói khát niềm hy vọng nên cuộc sống của họ mất bình an, hạnh phúc. Hy vọng là một trong ba cái chân của cái kiềng là đức tin và lòng bác ái. Hi vọng cho con người thấy bến đỗ chắn chắn của mình. Hy vọng giúp con người an vui với số phận và kiên tâm vượt khó. Nhưng người không có niềm trông cậy này dễ nao núng, thất vọng và hoảng hốt khi thấy cuộc đời mình đến thời chấm chót. Ngày nay nhiều người đang chới với trước những nghi nan, vô tín, họ không tìm được bến đỗ bình an vì không có niềm tin. Ai sẽ giúp họ tìm được chân trời mơ ước đó? Họ là những người đáng thương nhất vì đang đói khát hy vọng.  
Đói khát tình yêu: Con người cần yêu và được yêu. Ngày nay có biết bao trẻ thiếu tình yêu của cha mẹ, bao trái tim khô cứng vì không yêu và không được yêu. Bao người cô đơn sống giữa chợ đời. Bao mảnh đời bất hạnh không ai thương giúp. Bao người đau khổ tinh thần không được đỡ nâng. Bao bệnh nhân nan y bị đẩy ra ngoài xã hội và còn biết bao những người kéo lê cuộc đời trong vũng nước mắt khổ đau tinh thần và thể xác. Họ không được nếm hưởng vị ngọt ngào của tình yêu gia đình và xã hội. Họ đang khao khát tình yêu nhưng ai sẽ là người cho họ được hưởng vị thơm mát này?
Đói khát Đức Tin: Những người đói khát đức tin là những người không biết Thiên Chúa là ai, không biết Ngài là Đấng Tạo Hóa, Đấng dựng nên muôn vật và dựng nên chính mình. Không biết Ngài là Cha yêu thương, gìn giữ, nuôi nấng và quan phòng đời sống mình. Họ không biết Ngài luôn nhận lời để ban ơn cần thiết khi họ khiêm tốn van xin Ngài.  Họ không tin rằng Thiên Chúa có thể làm những điều vượt hơn tất cả những gì họ cầu xin hay nghĩ tới (x. Ep 3,20). Họ không biết rằng không có gì là quá khó khăn đối với Chúa, và với Ngài, mọi sự đều có thể (x. Mc 10,27; Lc 1,37). Họ không biết Thiên Chúa luôn luôn trung tín trong Lời Ngài và Đức tin bảo đảm chắc chắc Chúa sẽ thực hiện những điều Ngài đã hứa. Những con người này đáng thương nhất nhưng ai sẽ là người dám ra đi đem Tin Mừng tình yêu cho những người đang ngồi nơi tối tăm đó?
Đói khát Thiên Chúa: Nhiều người ngày nay đói khát Thiên Chúa nhưng họ không lên đường tìm kiếm và chấp nhận buông xuôi cho số phận. Họ thật đáng thương! Khi cuộc đời bế tắc, bị dồn vào chân tường, hay gặp hoạn nạn, họ dễ dàng tìm đến cái chết để giải quyết. Ngược lại với những người đói như thế là những người thành tâm tìm kiếm Thiên Chúa. Chúa sẽ cho họ cảm được điều mà Thánh Augustino cảm nghiệm: “Lạy Chúa, Chúa cao cả và đáng muôn lời ca ngợi: quyền năng Chúa lớn lao và trí tuệ Chúa khôn lường. Và con người, một phần nhỏ bé của muôn loài Chúa đã tạo nên, lại dám nghĩ có thể ca ngợi Chúa mặc dù chính con người đó, với số kiếp phù du, mang nơi mình tang chứng của tội lỗi và dấu chứng Chúa chống lại kẻ kiêu căng. Dù sao, con người, phần nhỏ bé của muôn loài Chúa đã tạo nên, muốn ca ngợi Chúa. Chính Chúa thúc giục con người làm như vậy, khi cho họ tìm được sướng vui trong lời ngợi khen Chúa, vì Chúa đã tạo dựng chúng con cho Chúa, và lòng chúng con vẫn khắc khoải bao lâu chưa được nghỉ ngơi trong Chúa” (Thánh âu-tinh, tự thuật 1.1,1).
Thật ra, nỗi khát khao về ĐấngTuyệt Đối chỉ có Thiên Chúa mới có thể lấp đầy. Nỗi khát vọng này Thiên Chúa đã in vào đáy lòng chúng ta và chỉ khi chúng ta hướng về Ngài, tìm kiếm ngài, gặp gỡ Ngài chúng ta mới được hạnh phúc hoàn toàn. Đây là thứ lương thực cần hơn mọi thứ lương thực phần xác. Cái đói khát này còn đói hơn mọi cái đói khác. Người ta không chết vì đói thể xác nhưng đói về tinh thần. Nhật bản một nước văn minh, giầu có, tiện nghi nhưng có nhiều bạn trẻ tự tử nhiều nhất. Người ta không tự tử vì thiếu cơm bánh nhưng tự tử vì thiếu lương thực cần thiết như Chúa Giê-su nói hôm nay.
Và Ngài khẳng định: Chính tôi là Bánh Trường Sinh… Ai ăn bánh này sẽ được sống đời đời. Ai đói khát Thiên Chúa Ngài sẽ cho thỏa mãn. Thực phẩm này mới cho chúng ta no thỏa mãi mãi. Chúng ta là những kẻ hành hương trên trần thế nhưng lại ao ước cuộc sống bất tử nên Chúa Giê-su đã hứa với ta: “Ai ăn bánh này sẽ sống đời đời.”
Xin Chúa cho chúng ta biết đói khát Ngài để luôn tìm kiếm Ngài trong cầu nguyện, trong việc nghe Lời và giữ Lời Ngài, trong việc dấn thân theo Ngài bằng cách chọn Ngài làm đối tượng duy nhất và trước nhất, để cuộc đời chúng ta tràn đầy những suy nghĩ, tư tưởng và lối sống yêu thương. Và cuối cùng, để Chúa sống trong ta và để ta sống cho Chúa, sống vì Chúa, sống vì vinh quang Chúa, để chúng ta được no thỏa Chúa, say mê Chúa, đăm mê Chúa như Thánh Tông Đồ: “Tôi sống nhưng không phải tôi sống mà là Chúa Ki-Tô sống trong tôi.” (Gl 2,20).
Maria Faustina Lý Thị Báu
Ảnh: Internet
Chúa Nhật XVIII Thường Niên Năm B
PHÚC ÂM: Ga 6, 24-35
"Ai đến với Ta sẽ không hề đói, ai tin vào Ta sẽ không hề khát bao giờ".
Khi ấy, lúc đám đông thấy không có Chúa Giêsu ở đó, và môn đệ cũng không, họ liền xuống các thuyền và đến Capharnaum tìm Chúa Giêsu. Khi gặp Người ở bờ biển bên kia, họ nói với Người rằng: "Thưa Thầy, Thầy đến đây bao giờ?" Chúa Giê-su đáp: "Thật, Ta bảo thật các ngươi, các ngươi tìm Ta, không phải vì các ngươi đã thấy những dấu lạ, nhưng vì các ngươi đã được ăn bánh no nê. Các ngươi hãy ra công làm việc không phải vì của ăn hay hư nát, nhưng vì của ăn tồn tại cho đến cuộc sống muôn đời, là của ăn Con Người sẽ ban cho các ngươi. Người là Đấng mà Thiên Chúa Cha đã ghi dấu".
Họ liền thưa lại rằng: "Chúng tôi phải làm gì để gọi là làm việc của Thiên Chúa?" Chúa Giêsu đáp: "Đây là công việc của Thiên Chúa là các ngươi hãy tin vào Đấng Ngài sai đến".
Họ thưa Chúa Giêsu: "Ngài sẽ làm dấu lạ gì để chúng tôi thấy mà tin Ngài? Ngài làm được việc gì? Cha ông chúng tôi đã ăn manna trong sa mạc, như đã chép rằng: "Người đã ban cho họ ăn bánh bởi trời". Chúa Giêsu đáp: "Thật, Ta bảo thật các ngươi, không phải Môsê đã ban cho các ngươi bánh bởi trời, mà chính Cha Ta mới ban cho các ngươi bánh bởi trời đích thực. Vì bánh của Thiên Chúa phải là vật tự trời xuống, và ban sự sống cho thế gian".
Họ liền thưa Người rằng: "Thưa Ngài, xin cho chúng tôi bánh đó luôn mãi". Chúa Giêsu nói: "Chính Ta là bánh ban sự sống. Ai đến với Ta, sẽ không hề đói; ai tin vào Ta, sẽ không hề khát bao giờ".
Lạy Chúa, Ngài luôn mời gọi con đến với Ngài, để con ban cho con mọi ơn lành. Xin cho con hiểu được điều ấy. Amen.

Thứ Bảy, 28 tháng 7, 2018

CẦN ĐÓNG GÓP ĐỂ ĐƯỢC ƠN CỨU CHUỘC

“Để lãnh nhận ơn cứu chuộc, mỗi người phải đóng góp ít nhất một chút thiện chí”. 
Theo chiều hướng trên, một nhà văn Kitô hữu dựng một vở kịch diễn tả vụ hành quyết một tên trọng phạm tại một thị trấn nhỏ thời Trung cổ. Theo phép nước, chỉ có mỗi một lối thoát chết cho tử tội là nộp đủ 1000 đồng tiền vàng để chuộc mạng. Nhà vua tỏ ra hào hiệp, tặng hết số vàng 700 đồng mang theo trong chuyến tuần du. Hoàng hậu theo gương, quyên 200 đồng. Đình thần cũng dốc túi… người ta đếm được tất cả là 997 đồng, còn thiếu 3 đồng nữa thôi.
Công lý không thể nhân nhượng, đành phải thi hành pháp lệnh. Toán hành quyết tròng thừng vào cổ tử tội thiếu may mắn và sửa soạn rút dây. Bỗng một tiếng kêu lớn: “Khoan đã. Lục soát người nó đi, biết đâu đấy!” Tên đao phủ lần giây lưng tội nhân, móc ra được 3 đồng tiền vàng hắn giấu kỹ từ trước...!
Bài học rất dễ hiểu! Đức Vua Cứu Thế, Nữ Vương Maria và các thánh, các Kitô hữu chân chính quyên góp lập thành kho báu cứu độ. Dẫu sao vẫn thiếu một ít. Mỗi người chúng ta phải đóng góp bằng thiện chí của mình, dù là một chút để chắc tâm thực hiện được cuộc “vượt qua” từ đời sống tội lỗi vượt lên đời sống thánh thiện."
Ảnh: Internet
Bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu đã làm phép lạ hóa bánh ra nhiều từ năm chiếc bánh và hai con cá của một bé trai. Qua đó Ngài mời gọi chúng ta phải biết thương xót và có tinh thần cộng tác.
Chúa Nhật XVII Thường Niên Năm B
PHÚC ÂM: Ga 6, 1-15
"Người phân phát cho các kẻ ngồi ăn, ai muốn bao nhiêu tuỳ thích".
Khi ấy, Chúa Giêsu đi sang bên kia biển Galilêa, cũng gọi là Tibêria. Có đám đông dân chúng theo Người, vì họ đã thấy những phép lạ Người làm cho những kẻ bệnh tật. Chúa Giêsu lên núi và ngồi đó với các môn đệ. Lễ Vượt Qua là đại lễ của người Do-thái đã gần tới.
Chúa Giêsu ngước mắt lên và thấy đám rất đông dân chúng đến với Người. Người hỏi Philipphê: "Ta mua đâu được bánh cho những người này ăn?" Người hỏi như vậy có ý thử ông, vì chính Người đã biết việc Người sắp làm. Philipphê thưa: "Hai trăm bạc bánh cũng không đủ để mỗi người được một chút". Một trong các môn đệ, tên là Anrê, em ông Simon Phêrô, thưa cùng Người rằng: "Ở đây có một bé trai có năm chiếc bánh lúa mạch và hai con cá, nhưng bấy nhiêu thì thấm vào đâu cho từng ấy người". Chúa Giêsu nói: "Cứ bảo người ta ngồi xuống". Nơi đó có nhiều cỏ, người ta ngồi xuống, số đàn ông độ năm ngàn.
Bấy giờ Chúa Giêsu cầm lấy bánh, và khi đã tạ ơn, Người phân phát cho các kẻ ngồi ăn, và cá cũng được phân phát như thế, ai muốn bao nhiêu tuỳ thích. Khi họ đã ăn no nê, Người bảo các môn đệ: "Hãy thu lấy những miếng còn lại, kẻo phí đi". Họ thu lại được mười hai thúng đầy bánh vụn do năm chiếc bánh lúa mạch người ta đã ăn mà còn dư.
Thấy phép lạ Chúa Giêsu đã làm, người ta đều nói rằng: "Thật ông này là Đấng tiên tri phải đến trong thế gian". Vì Chúa Giêsu biết rằng người ta sẽ đến bắt Người để tôn làm vua, nên Người lại trốn lên núi một mình.
Lạy Chúa, xin cho con biết khiêm nhường, biết nhỏ bé lại để góp công vào việc lớn, việc chung. Amen.

Chủ Nhật, 22 tháng 7, 2018

DẠY

Đây là một câu chuyện có thật trong lịch sử. Tại một trường trung học ở Mỹ, có một lớp học nọ với 26 em học sinh cá biệt. Những em học sinh trong lớp học này đều có tiểu sử không mấy hay ho: em từng tiêm chích ma túy, em từng vào trại cải tạo, thậm chí có một học sinh nữ mà trong một năm đã phá thai tới 3 lần.
Gia đình đều chán nản và đã buông bỏ chúng, các thầy cô giáo trong trường thậm chí cũng coi chúng là đồ bỏ đi. Tưởng chừng cuộc sống đã hết hy vọng thì một ngày kia, Phila, một cô giáo mới về trường đã tình nguyện làm chủ nhiệm của những đứa trẻ hư hỏng này.
Khác với suy đoán của bọn trẻ, trong ngày đầu tiên nhận lớp, Phila đã không hề quát nạt hay ra oai với chúng. Trong chiếc đầm lụa màu xanh nhạt, mái tóc màu nâu hạt dẻ búi cao, Phila bước nhẹ lên bục giảng. Cô dịu dàng nhìn xuống lũ trẻ một lượt rồi cất tiếng với vẻ trầm ngâm:
“Cô sẽ kể cho các em nghe về quá khứ của 3 người đàn ông khác nhau:
Người thứ nhất đã từng có những vụ bê bối về chính trị, rất tin vào y thuật của thầy cúng, ông ta từng có tới 2 tình nhân, hút thuốc nhiều và uống 8-10 ly rượu mạnh mỗi ngày.
Người thứ hai đã 2 lần bị đuổi việc, hôm nào cũng ngủ tới trưa mới dậy và tối nào cũng uống 1 lít rượu brandy. Ông ta từng hít thuốc phiện khi còn là sinh viên…
Người thứ ba là anh hùng chiến tranh của một đất nước. Ông ta ăn chay trường, không bao giờ hút thuốc và thỉnh thoảng mới uống rượu, có uống bia nhưng uống không nhiều. Thời thanh niên chưa từng làm gì phạm pháp và chưa từng có một vụ bê bối tình ái nào.
Cô hỏi cả lớp, trong 3 người, ai sau này sẽ có cống hiến nhiều nhất cho nhân loại?”
Những đứa trẻ đồng thanh chọn người thứ ba sau khi nghe xong câu chuyện, nhưng câu trả lời của Phila đã khiến lũ trẻ chết lặng.
“Các em thân mến! Cô biết chắc là các em sẽ chọn người thứ 3 và cho rằng chỉ ông ta mới có thể cống hiến được nhiều cho nhân loại. Nhưng các em đã sai rồi đấy. Ba người này đều là những nhân vật nổi tiếng trong thế chiến thứ 2.
Người thứ nhất là Franklin Roosevelt, tuy tàn tật nhưng ý chí kiên cường. Ông ta đã đảm nhận chức vụ Tổng thống Mỹ trong bốn nhiệm kỳ liên tiếp.
Người thứ hai là Winston Churchill, vị Thủ tướng nổi tiếng và tài ba nhất trong lịch sử nước Anh.
Còn người thứ ba là Adolf Hitler, con ác quỷ phát xít Đức đã cướp đi sinh mạng của hàng chục triệu người dân vô tội”.
“Các em có biết không, những điều mà cô vừa nói là quá khứ của họ, còn sự nghiệp sau này của họ, là những việc mà họ đã làm sau khi đã thoát ra khỏi cái quá khứ đó. Các em ạ, cuộc sống của các em chỉ mới bắt đầu. Vinh quang và tủi nhục trong quá khứ chỉ đại diện cho quá khứ, còn cái thực sự đại diện cho cuộc đời một con người chính là những việc làm ở hiện tại và tương lai. Hãy bước ra từ bóng tối của quá khứ, bắt đầu làm lại từ hôm nay, cố gắng làm những việc mà các em muốn làm, và cô tin các em sẽ trở thành những người xuất chúng…” – Phila vừa nói vừa nhìn chúng với ánh mắt đầy hy vọng.
Và bạn biết không, sau này khi trưởng thành, rất nhiều học sinh trong số họ đã trở thành những người thành đạt trong cuộc sống. Có người trở thành bác sĩ tâm lý, có người trở thành quan tòa, có người lại trở thành nhà du hành vũ trụ. Và trong số đó phải kể đến Robert Harrison, cậu học sinh thấp nhất và quậy phá nhất lớp, nay đã trở thành Giám đốc tài chính của phố Wall.
Phong Vân
Robert Harrison – Giám đốc tài chính phố Wall. Ảnh: Internet
Bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu đã chạnh lòng thương đoàn dân không người chăn dắt, nên người đã dạy bảo họ nhiều điều.
Chúa Nhật XVI Thường Niên Năm B
PHÚC ÂM: Mc 6, 30-34
"Họ như đàn chiên không người chăn".
Khi ấy, các tông đồ hội lại bên Chúa Giêsu và thuật lại với Người mọi việc các ông đã làm và đã giảng dạy. Người liền bảo các ông: "Các con hãy lui vào nơi vắng vẻ mà nghỉ ngơi một chút". Vì lúc ấy dân chúng kẻ đến người đi tấp nập, đến nỗi các tông đồ không có thì giờ ăn uống. Vậy các ngài xuống thuyền, chèo tới một nơi vắng vẻ hẻo lánh. Thấy các ngài đi, nhiều người hiểu ý, và từ các thành phố, người ta đi bộ kéo đến nơi đó và tới nơi trước các ngài.
Lúc ra khỏi thuyền, Chúa Giêsu thấy dân chúng thật đông, thì động lòng thương, vì họ như đàn chiên không người chăn, và Người dạy dỗ họ nhiều điều.
http://thanhlinh.net/node/120517
Lạy Chúa, xin dạy dỗ con, để con học được cách yêu thương như Ngài. Amen.

Thứ Bảy, 14 tháng 7, 2018

THẦY GIÁO CÔNG GIÁO

Đại sử gia người Đức, Godefroid Kurth, thích kể kỷ niệm lúc nhỏ như thế này:
Lúc 10 tuổi, Kurth học tiểu học. Chiều kia, khi bãi lớp ra về, Kurth lui lại lớp vì đã quên một vật trong lớp.
Kurth đẩy nhẹ cửa bước vào. Kurth tưởng không có ai. Ngờ đâu, thầy giáo của Kurth đang quỳ cầu nguyện, mắt ngước lên Thánh Giá.
Kurth nói:
"Đã hơn 50 năm rồi, mà hình ảnh này vẫn sống mãi trong trí tôi. Và hình ảnh này đã giúp tôi rất nhiều trên con đường tốt của tôi."
Ảnh: Internet
Bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu đã sai các môn đệ đi rao giảng từng hai người một nhóm.
Chúa Nhật XV Thường Niên Năm B
PHÚC ÂM: Mc 6, 7-13
"Người bắt đầu sai các ông đi".
Khi ấy, Chúa Giêsu gọi mười hai tông đồ và sai từng hai người đi, Người ban cho các ông có quyền trên các thần ô uế. Và Người truyền các ông đi đường, đừng mang gì, ngoài cây gậy, không mang bị mang bánh, không mang tiền trong túi, nhưng chân đi dép, và đừng mặc hai áo. Người lại bảo: "Đến đâu, các con vào nhà nào, thì ở lại đó cho đến khi ra đi. Ai không đón tiếp các con, cũng không nghe lời các con, thì hãy ra khỏi đó, phủi bụi chân để làm chứng tố cáo họ". Các ông ra đi rao giảng sự thống hối. Các ông trừ nhiều quỷ, xức dầu chữa lành nhiều bệnh nhân.

Chủ Nhật, 8 tháng 7, 2018

CÁN NGỐ DỰNG NÊU

Cán Ngố đốn một cây tre cao to để dựng nêu ăn tết. Muốn biết cây tre có đủ cao hay không, nên anh ta dựng đứng nó lên trước sân nhà, sau đó anh ta nhờ một đứa em đứng lên vai mình, tìm cách đo chiều cao của cây nêu. Một bà hàng xóm chứng kiến cảnh đó bèn góp ý kiến:
- Sao không để cây tre nằm ngang dưới đất rồi đo bề dài của nó có phải dễ hơn không!
Cán Ngố không trả lời, tiếp tục công việc của mình. Khi bà hàng xóm đi khỏi, anh ta nói với đứa em:
- Rõ đàn bà ngu đần mà cứ thích chỏ mỏ vào công việc của đàn ông. Ông đây chỉ muốn biết chiều cao của cây tre chứ có phải muốn biết chiều ngang, chiều dọc gì của nó đâu mà để nó nằm ngang xuống đất mà đo.
Sưu tầm
http://tinmung.net/
Ảnh: Công Giáo Covers
Bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu trở về quê hương Ngài, nhưng dân chúng coi khinh Ngài, họ không tin nên Ngài không làm phép lạ ở đó.
Chúa Nhật XIV Thường Niên Năm B
PHÚC ÂM: Mc 6, 1-6
"Không một tiên tri nào mà không bị khinh bỉ ở quê hương".
Khi ấy, Chúa Giêsu trở về quê nhà và các môn đệ cùng theo Người. Đến ngày Sabbat, Người vào giảng trong hội đường, và nhiều thính giả sửng sốt về giáo lý của Người, nên nói rằng: "Bởi đâu ông này được như vậy? Sao ông được khôn ngoan như vậy? Bởi đâu tay Người làm được những sự lạ thể ấy? Ông này chẳng phải bác thợ mộc con bà Maria, anh em với Giacôbê, Giuse, Giuđa và Simon sao? Chị em ông không ở với chúng ta đây sao?" Và họ vấp phạm vì Người.
Giêsu liền bảo họ: "Không một tiên tri nào mà không bị khinh bỉ ở quê hương, gia đình họ hàng mình". Ở đó Người không làm phép lạ nào được, ngoại trừ đặt tay chữa vài bệnh nhân, và Người ngạc nhiên vì họ cứng lòng tin. Người đi rảo qua các làng chung quanh mà giảng dạy.
Lạy Chúa, xin thêm đức tin cho con, xin cho con biết nhìn thấy Ngài qua cuộc sống ngày thường của con. Amen.

"Vì nhiệt tâm lo việc nhà Chúa mà tôi đây sẽ phải thiệt thân" (Ga 2,17)