Hiển thị các bài đăng có nhãn Tuần 24 TN1 2017. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tuần 24 TN1 2017. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 23 tháng 9, 2017

GIÁC NGỘ

Một ông vua nọ có thói quen mỗi ngày nghe một đọan kinh trong Bagayad Gita. Người phụ trách đọc đoạn kinh này là một nhà đạo đức, thông thái. Cứ mỗi lần đọc xong một đoạn kinh, ông lại dùng đến kiến thức uyên bác của mình để giải thích cho nhà vua nghe. Và ngày nào ông cũng hỏi: “Bệ hạ có hiểu những gì thần vừa giải thích không?”. Nhưng lần nào vua cũng trả lời: “Khanh nên hỏi điều đó với khanh trước đã”. Ngày nọ, giữa lúc đọc kinh, ông bỗng được giác ngộ và nhận ra tất cả mọi điều đều là hão huyền. Thế là nhà thông thái quyết định từ bỏ mọi sự mà lên đường bắt đầu cuộc sống của một người hành khất. Trước khi ra đi, ông nói với vua: "Tâu bệ hạ, thế là cuối cùng hạ thần đã hiểu được: ‘Giác ngộ đích thực, hiểu biết chân lý là thực thi chân lý’".
Góp nhặt
Ảnh: Internet
Thứ Bảy Tuần XXIV Thường Niên Năm lẻ
PHÚC ÂM: Lc 8, 4-15
"Hạt rơi trong đất tốt, là những người giữ lấy lời và nhờ kiên nhẫn, họ sinh được hoa trái".
Khi ấy, có đông dân chúng tụ họp lại, và người ta từ các thị trấn đến cùng Chúa Giêsu. Người dùng dụ ngôn mà nói rằng: "Người gieo hạt giống ra đi gieo hạt giống mình. Và đang khi gieo, có hạt rơi xuống bên vệ đường, bị người ta chà đạp và chim trời đến ăn đi. Hạt khác rơi trên đá sỏi, vừa mọc lên liền héo đi, vì không có đất ẩm. Hạt khác rơi vào bụi gai, và gai góc cùng mọc lên, bóp nghẹt nó. Hạt khác rơi vào đất tốt, đã mọc lên và kết quả gấp trăm".
Khi nói những lời đó, Người kêu lên rằng: "Ai có tai để nghe thì hãy nghe!". Bấy giờ các môn đệ hỏi Người dụ ngôn đó ý nghĩa thế nào. Người nói rằng: "Phần các con, thì cho các con biết những mầu nhiệm Nước Thiên Chúa; đối với người khác, thì dùng dụ ngôn, để chúng xem mà không thấy, nghe mà không hiểu. Dụ ngôn đó có nghĩa thế này: Hạt giống là lời Thiên Chúa. Những hạt rơi bên vệ đường, tức là những người đã nghe, nhưng rồi quỷ tới và cướp lời khỏi lòng họ, kẻo họ tin mà được cứu độ. Những hạt rơi trên đá sỏi là những người, khi nghe thì vui vẻ đón nhận lời Chúa, nhưng họ không đâm rễ, họ chỉ tin tưởng nhất thời, và khi đến giờ thử thách, thì tháo lui. Hạt rơi vào bụi gai, là những người đã nghe, nhưng khi đi đường, những mối lo nghĩ, sự giàu có và thú vui của đời sống bóp nghẹt và họ không sinh hoa kết quả. Còn như hạt rơi trong đất tốt, là những người nghe lời với tấm lòng tốt lành và thiện hảo, họ giữ lấy và nhờ kiên nhẫn, họ sinh được hoa trái".

Lạy Chúa, xin cho lời kinh của con không chỉ trên môi miệng, mà hãy để lời kinh đó thấm vào lòng con, theo con hết cuộc đời. Amen.

Thứ Năm, 21 tháng 9, 2017

GIÚP ĐỠ

Ngày xửa ngày xưa… có 1 cô bé con, cứ mỗi buổi sáng lại đứng ngay bên cửa sổ ngắm nhìn mái ấm gia đình nhà chim ở trên ngọn cây. Khi ngắm nhìn gia đình ấy, cô thấy hạnh phúc lắm, thấy bình yên lắm…
Nhưng đến một ngày cô không thấy tổ chim đâu cả, thì ra trong lúc chim mẹ mải mê đi kiếm mồi cho con thì chiếc tổ ấy đã bị một cơn gió mạnh thổi rơi lăn lóc xuống mặt đất, các chú chim non chưa đủ lông đủ cánh không biết bay vì vậy đang kêu chíp chíp một cách sợ hãi trên mặt đất, còn chú mèo trong khu vườn thì đang ở gần đấy… Chẳng suy nghĩ nhiều, cô bé liền mang những chú chim non về chăm sóc.
Khi thấy hành động ấy, anh trai của bé liền nói rằng: “Ở trên thế giới này có hàng triệu con chim cần được giúp đỡ như vậy, em có thể giúp hết 1 triệu con chim này không? KHÔNG! Vậy tại sao em còn làm? Hành động giúp những con chim này của em chỉ phí công và làm lãng phí thời gian VÔ ÍCH mà thôi!”
Cô bé cảm thấy rất bối rối. Vì vậy cô liền đến gặp mẹ của mình và hỏi: “Mẹ ơi, có đúng như vậy không?”
Người mẹ nhìn con gái của mình dịu dàng và nói rằng: “Con thân yêu, con sẽ không thể nào giúp được cho 1 triệu con chim trên thế giới này, điều đó là Đúng.
Nhưng nếu trên thế giới này có 1 triệu người giống như con, mỗi người giúp cho 1 con chim như vậy, thì sẽ có 1 triệu chú chim được giúp đỡ. Và điều đó thực sự có ý nghĩa đúng không con?”
Góp nhặt
Ảnh: Internet
Thứ Sáu Tuần XXIV Thường Niên Năm lẻ
PHÚC ÂM:   Lc 8, 1-3
"Có mấy phụ nữ đi với Người và họ đã lấy của cải mình mà giúp Người".
Khi ấy, Chúa rảo qua các thành thị và xóm làng, giảng dạy và loan báo Tin Mừng nước Thiên Chúa. Có nhóm Mười Hai cùng đi với Người, cũng có cả mấy người phụ nữ đã được chữa khỏi tà thần và bệnh tật: là bà Maria cũng gọi là Mađalêna, người đã được trừ khỏi bảy quỷ ám, bà Gioanna vợ của Chusa, viên quản lý của Hêrôđê, bà Susanna và nhiều bà khác; những bà này đã lấy của cải mình mà giúp Người.

Lạy Chúa, mỗi khi con giúp đỡ ai, dù là việc đơn sơ nhỏ bé, thì cũng là làm cho Chúa, đấy thôi.

Thứ Ba, 19 tháng 9, 2017

CÂU CHUYỆN VỀ SỰ ĐỐ KỴ

Anh Thức là người thông minh, có tài, lại có học vị tiến sĩ hẳn hoi, ấy thế nhưng chỉ làng nhàng ở chức vụ chuyên viên. Đã mấy lần cơ quan họp đưa anh lên phó ban nhưng ông trưởng ban luôn gạt đi vì lý do tuổi anh còn trẻ, mới ngoài 40 mà đi đứng rất khệnh khạng!
Người như thế, chưa có chức có quyền mà đã khệnh khạng thì khi được lên phó ban hỏi còn coi ai ra gì? Nghe ông trưởng ban giải thích, ông thủ trưởng cơ quan dù rất mến cái tài của anh Thức nhưng cũng ngại cất nhắc anh.
Anh Thức biết ông trưởng ban không dám đưa mình lên phó ban vì ông sợ anh có tài hơn sẽ tranh mất chức trưởng ban của ông nhưng anh Thức cũng chẳng dám nói ra, lại sợ mọi người cho là ghen tức không được đề bạt nên đi nói xấu người ta.
Thế rồi anh Thức xin chuyển cơ quan, ở cơ quan mới, thủ trưởng của anh rất trọng người tài, ông còn chuyện trò tâm sự trực tiếp với anh Thức nên hiểu được cả cái bệnh khệnh khạng của anh.
Sau một thời gian thử thách, thấy anh Thức thật sự là một người giỏi, ông đưa anh lên vụ phó, rồi vụ trưởng và chuẩn bị đào tạo anh là người kế cận.
Một hôm thủ trưởng cũ của anh Thức gặp thủ trưởng mới của anh tại một hội nghị, biết được anh Thức đã lên vụ trưởng, liền hỏi:
-Cái tay Thức ấy khệnh khạng thế mà anh cũng trọng dụng à?
À, tại chân anh ta có tật nên đi đứng nó mới thế! Chứ thật ra cậu ấy là người tốt, có năng lực. Vị thủ trưởng cũ hiểu được sự thật về sự đố kỵ thì chỉ còn biết thở dài luyến tiếc.
Góp nhặt
Ảnh: Internet
Thứ Tư Tuần XXIV Thường Niên Năm lẻ
PHÚC ÂM:   Lc 7, 31-35
"Chúng tôi đã thổi sáo mà các anh không nhảy múa,  chúng tôi đã hát những điệu bi ai mà các anh không khóc".
Khi ấy, Chúa Giêsu phán rằng: "Ta sẽ phải nói những người của thế hệ này giống ai đây? Họ giống ai? Họ giống như những đứa trẻ ngồi ngoài đường phố gọi và nói với nhau rằng:
'Chúng tôi đã thổi sáo cho các anh, mà các anh không nhảy múa. 'Chúng tôi đã hát những điệu bi ai, mà các anh không khóc'.
Bởi vì khi Gioan Tẩy Giả đến, không ăn bánh, không uống rượu, thì các ngươi bảo: 'Người bị quỷ ám'. Khi Con Người đến có ăn có uống, thì các ngươi lại nói: 'Kìa con người mê ăn tham uống, bạn bè với quân thu thuế và phường tội lỗi'. Nhưng sự khôn ngoan đã được minh chính bởi tất cả con cái mình".

Lạy Chúa, xin cho con biết cảm ơn Chúa vì nhưng ân ban Ngài dành riêng cho con. Xin cho con biết đừng so đo mình với người khác vì Chúa tạo dựng và ban cho mỗi người một khả năng riêng. Amen.

ÔI LẠY ÐẤNG TỐI CAO

Ðể nói lên tình yêu vô biên và mầu nhiệm của Thiên Chúa, người Hồi Giáo thường kể câu chuyện sau đây:
Một hôm, Ðấng Allah cho gọi một thiên sứ đến và sai xuống trần gian. Ngài truyền lệnh cho vị thiến sứ như sau: "Ngươi hãy xuống trần gian và đưa về đây người đàn bà góa có bốn đứa con thơ".
Vị thiên sứ ra đi. Ngài gặp ngay người đàn bà góa đang cho đứa con nhỏ nhất bú. Ngài hết nhìn người đàn bà với bốn đứa con dại, lại ngước mắt lên nhìn về Ðấng Allah như xin rút lại lệnh truyền. Làm sao có thể nhẫn tâm để tách biệt người mẹ với những đứa con thơ còn lại... Nhưng ánh mắt van xin của vị sứ thần đã không mảy may đánh động được Ðấng Allah. Cuối cùng, vị sứ thần đành phải vâng lệnh Ðấng Allah để cướp lấy người đàn bà khỏi đám con thơ và đưa về trời.
Hoàn thành công tác, nhưng xem chừng vị sứ thần không thể vui được. Vui thế nào được trước cảnh chia cách giữa mẹ và con. Thấy vị sứ thần buồn bã, Ðấng Allah mới cho gọi ngài lại và đưa ngài vào giữa sa mạc. Ðấng Allah chỉ cho vị sứ thần thấy một tảng đá lớn và bảo ngài hãy đập vỡ nó ra...
Tảng đá vừa vỡ ra, vị sứ thần ngạc nhiên vô cùng, vì từ trong đó, một con sâu nhỏ từ từ bò ra... Hiểu được ý nghĩa của cử chỉ ấy, vị sứ thần thốt lên: "Ôi lạy Ðấng tối cao, màu nhiệm thay công cuộc sáng tạo của Ngài. Với sự không ngoan thượng trí và tình yêu vô biên, Ngài đã không bỏ mặc một tạo vật nhỏ bé như con sâu kia, thì hẳn Ngài cũng sẽ không quên được bốn đứa bé mồ côi là con cái của Ngài".
Ðâu là hình ảnh chúng ta có về Chúa? Ngài là Thiên Chúa từ nhân, luôn tha thứ, Ngài là người Cha nhân hậu luôn yêu thương săn sóc cho từng đứa con, hay trái lại, Ngài chỉ là một ông thần độc ác mà vì sợ hãi chúng ta phải chạy đến để khỏi bị trừng phạt...?
Trở về với Thiên Chúa, trước tiên là phải gạt bỏ ra khỏi tâm hồn chúng ta hình ảnh bất xứng mà chúng ta gán cho Chúa. Hãy phục hồi lại trong tâm hồn chúng ta hình ảnh của một Thiên Chúa mà Tin Mừng đã mạc khải cho chúng ta: đó là một người Cha luôn yêu thương và không ngừng tha thứ cho chúng ta, một người Cha mà tình thương vượt hẳn những tính toán cân lường của trí khôn loài người chúng ta...
Có những lúc chúng ta cảm thấy tội lỗi đang đè nặng trong tâm tư ư? Hãy mau mắn chạy đến với Ngài.
Có những lúc đau khổ, mất mát che phủ khiến chúng ta nghi ngờ tình yêu của Ngài ư? Hãy tin tưởng rằng, Ngài đang nhìn thấy và cảm thông với từng nỗi khốn khổ của chúng ta và tình yêu nhiệm màu của Ngài luôn nhào nặn để biến những đắng cay chua xót ấy thành ân phúc cho chúng ta.
Trích sách Lẽ Sống
Ảnh: Internet
Thứ Ba Tuần XXIV Thường Niên Năm lẻ
PHÚC ÂM: Lc 7, 11-17
"Hỡi thanh niên, Ta truyền cho ngươi hãy chỗi dậy".
Khi ấy, Chúa Giêsu đến một thành gọi là Naim. Các môn đệ và đám đông dân chúng cùng đi với Người. Khi Người đến gần cửa thành, thì gặp người ta đang khiêng đi chôn người con trai duy nhất của một bà goá kia và có đám đông dân thành đi đưa xác với mẹ nó. Trông thấy bà, Chúa động lòng thương và bảo bà rằng: "Đừng khóc nữa". Đoạn tiến lại gần, Người chạm đến quan tài và những người khiêng đứng lại. Bấy giờ Người phán: "Hỡi thanh niên, Ta truyền cho ngươi hãy chỗi dậy". Người chết liền ngồi lên và bắt đầu nói. Rồi Người trao lại cho mẹ nó.
Mọi người đều sợ hãi và ngợi khen Thiên Chúa rằng: "Một tiên tri cao cả đã xuất hiện giữa chúng ta, và Thiên Chúa đã thăm viếng dân Người". Và việc này đã loan truyền danh tiếng Người trong toàn cõi Giuđêa và khắp vùng lân cận.
Lạy Chúa, Chúa luôn yêu thương chúng con, nhưng chúng con luôn sợ hãi và nghĩ rằng Chúa sẽ phạt nặng mỗi khi lầm lỗi. Nhưng không, ơn của Chúa ban cách lạ thường lắm. Xin cho tình yêu, niềm tin và sự phó thác của con vào Ngài ngày càng lớn mạnh hơn. Amen.

Thứ Hai, 18 tháng 9, 2017

NIỀM TIN

Tôi có một người bạn là bác sĩ. Một lần anh làm phẫu thuật cho bệnh nhân ung thư, sau khi mổ ra mới phát hiện chỗ bị viêm cắt bỏ không được, anh đành phải may lại, rồi đi giải thích tình huống với bệnh nhân. Bệnh nhân đó đến từ vùng quê, nghe không hiểu thuật ngữ y khoa, thế nên nghe xong thì vững tin rằng phẫu thuật xong rồi thì bệnh sẽ khỏi.
Bác sĩ không còn cách nào khác, đành phải để ông xuất viện.
Một năm sau tái khám, bệnh quả nhiên đã khỏi hẳn, các tế bào ung thư đã hoàn toàn biến mất.
Góp nhặt
Ảnh: Internet
Thứ Hai Tuần XXIV Thường Niên Năm lẻ
PHÚC ÂM: Lc 7, 1-10
"Cả trong dân Israel, Ta cũng chẳng thấy lòng tin mạnh mẽ như vậy".
Khi ấy, lúc Chúa Giêsu đã nói với dân chúng xong, Người vào Capharnaum. Bấy giờ một viên sĩ quan có tên đầy tớ thân tín bị bệnh gần chết. Nghe nói về Chúa Giêsu, ông sai vài người kỳ lão Do-thái đi xin Người đến cứu chữa đầy tớ ông. Họ đến gần Chúa Giêsu và van xin Người rằng: "Ông ta đáng được Thầy ban cho ơn đó, vì thật ông yêu mến dân ta, và chính ông đã xây cất hội đường cho chúng ta". Chúa Giêsu đi với họ, và khi Người còn cách nhà viên sĩ quan không bao xa, thì ông này sai mấy người bạn đến thưa Người rằng: "Lạy Thầy, không dám phiền Thầy hơn nữa, vì tôi không xứng đáng được Thầy vào nhà tôi, cũng như tôi nghĩ tôi không xứng đáng đi mời Thầy, nhưng xin Thầy phán một lời, thì đầy tớ tôi được lành mạnh. Vì tôi cũng chỉ là một sĩ quan cấp dưới, (tuy nhiên) tôi có những lính dưới quyền tôi, tôi bảo người này đi, thì nó đi; bảo người khác lại, thì nó lại; và bảo đầy tớ tôi làm cái này, thì nó làm".
Nghe nói thế, Chúa Giêsu ngạc nhiên và quay lại nói với đám đông theo Người rằng: "Ta nói thật với các ngươi, cả trong dân Israel, Ta cũng chẳng thấy lòng tin mạnh mẽ như vậy". Và những người được sai đi, khi về tới nhà, thấy tên đầy tớ lành mạnh.

Lạy Chúa, niềm tin chính là thứ Chúa gieo vào lòng con, chỉ có Chúa mới thấu suốt con. Xin cho niềm tin ấy nơi con luôn bền vững. Amen.

"Vì nhiệt tâm lo việc nhà Chúa mà tôi đây sẽ phải thiệt thân" (Ga 2,17)