Thứ Hai, 6 tháng 8, 2018

TÌM LẠI NIỀM TIN

Tình trạng kinh doanh thất bát khiến cho công ty tôi đang làm phải giảm biên chế, tôi là một trong số những nhân viên bị buộc thôi việc trong khi đó tôi còn đang theo đuổi một khóa học buổi tối kéo dài những hai năm và khóa học này đòi hỏi một khoản học phí khá cao. Hàng tháng, tôi cũng phải gửi một khoản tiền về cho gia đình để phụ giúp bố mẹ nuôi các em ăn học.  Mất việc khiến tôi rơi vào một giai đoạn khủng hoảng nghiêm trọng. Tôi mất đi nguồn thu nhập, tôi phải tự mình loay hoay xoay sở sống qua ngày và gồng gánh để chi trả cho rất nhiều những khoản phí khác. Suốt mấy tháng trời kiếm việc mà không có kết quả, những suy nghĩ lạc quan nhất trong tôi cũng dần tắt ngấm. Sống xa gia đình, tôi không có người thân bên cạnh để chia sẻ và an ủi, cùng với tâm trạng bất an mấy tháng qua, tôi thấy mình cô đơn và lạc lõng vô cùng. Dường như nghịch cảnh của cuộc đời đang cố dồn tôi vào chân tường mà không có tôi bất kỳ cứu cánh nào. Tôi biết tìm đâu ra thứ ánh sáng cuối đường hầm khi ngay cả một đốm lửa nhỏ nhoi để dẫn dắt tôi vượt qua đêm tối cũng không còn. Và như thể tất cả những điều đó chưa đủ làm tôi khổ sở. Một đứa bé chạy đến hổn hển mệt nhoài vì chơi đùa nghiêng đầu nói. 
- Chị nhìn xem em tìm được cái gì này?
Trong tay nó, một bông hoa tơi tả tội nghiệp với những đài hoa nhăn nhúm vì không đủ nước và ánh sáng. Để thằng bé mang ngay cái hoa tàn đi và trở lại với cuộc chơi của nó, tôi đành cười gượng và xua tay, thế nhưng thay vì quay đi, thằng bé lại đến ngồi bên cạnh tôi, đưa hoa lên mũi và reo lên sung sướng:
- Mùi thơm tuyệt quá! Chắc nó là một bông hoa xinh đẹp, em hái tặng chị đó!
Bông hoa đang úa tàn và gần như khô héo trước mắt tôi, chẳng còn màu sắc gì rõ ràng ngoài sự trộn lẫn giữa đỏ vàng và cam nhưng tôi biết, phải nhận nó, nếu không thằng bé sẽ chẳng để tôi yên. Tôi đưa tay lên nhận lấy hoa và nhìn nó làu bàu:
- Thôi thì em cho chị bông hoa này vậy.
Nhưng thay vì đặt đóa hoa vào tay tôi, nó lại đặt đóa hoa chơi vơi giữa khoảng không một cách vô thức. Lúc đó tôi mới nhận ra rằng, đứa bé không nhìn thấy được, hóa ra là nó bị mù. Tôi nghe giọng mình run rẩy khi thốt ra lời cảm ơn. Nó mỉm cười và trở lại cuộc chơi. Cậu bé không hề nhận ra rằng, cậu đã làm xao động tâm hồn tôi. Nhờ đôi mắt của một đứa trẻ mù đã giúp tôi nhận ra rằng: Mọi khó khăn không phải trong thế giới này, mà ở trong chính bản thân tôi, và trong tất cả mọi khổ sở tự mình tạo ra đó, tôi mới chính là kẻ mù lòa. Tôi nhận ra mình phải nhìn thế giới này bằng vẻ đẹp đích thực của nó và trân trọng mỗi phút giây trong đời. Khi đó tôi đưa đóa hoa lên mũi và tận hưởng hương thơm ngọt ngào của đóa hoa hồng trinh nguyên. Ngày mai rồi sẽ tốt hơn ngày hôm nay, rồi tôi sẽ lại vượt qua được những nghịch cảnh đang hiện hữu trong đời. Niềm tin trong tôi lại được nhen nhóm nhờ một đứa trẻ mù lòa.
Ảnh: Internet
Bài Tin Mừng hôm nay, thuật lại việc Chúa Giêsu đi trên mặt nước.
Thứ Ba Tuần XVIII Thường Niên Năm Chẵn
PHÚC ÂM: Mt 14, 22-36
"Xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến cùng Thầy".
Khi dân chúng đã ăn no, lập tức Chúa Giêsu giục môn đệ trở xuống thuyền mà qua bờ bên kia trước, trong lúc Người giải tán dân chúng. Giải tán họ xong, Người lên núi cầu nguyện một mình. Đến chiều, Người vẫn ở đó một mình. Còn thuyền thì đã ra giữa biển, bị sóng đánh chập chờn vì ngược gió.
Canh tư đêm tối, Người đi trên mặt biển mà đến với các ông. Thấy Người đi trên mặt biển, các ông hoảng hồn mà nói rằng: "Ma kìa" và các ông sợ hãi kêu la lớn tiếng. Lập tức, Chúa Giêsu nói với các ông rằng: "Hãy yên tâm. Thầy đây, đừng sợ". Phêrô thưa lại rằng: "Lạy Thầy, nếu quả là Thầy, thì xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến cùng Thầy". Chúa phán: "Hãy đến". Phêrô xuống khỏi thuyền bước đi trên mặt nước mà đến cùng Chúa Giêsu. Khi thấy gió mạnh, ông sợ hãi và sắp chìm xuống nên la lên rằng: "Lạy Thầy, xin cứu con". Lập tức, Chúa Giêsu giơ tay nắm lấy ông mà nói: "Người hèn tin, tại sao lại nghi ngờ?" Khi cả hai đã lên thuyền thì gió liền yên lặng. Những người ở trong thuyền đến lạy Người mà rằng: "Thật, Thầy là Con Thiên Chúa!"
Khi đã sang qua biển hồ, các ngài lên bộ và ghé vào Ghênêsarét. Nhận ra Ngài, dân địa phương liền loan tin đi khắp cả vùng xung quanh, và người ta đem đến cho Ngài hết mọi kẻ ốm đau. Họ nài xin Ngài cho họ rờ đến tua áo choàng của Ngài thôi, và ai đã rờ đến thì đều được chữa lành.
Lạy Chúa, xin đến và nâng đỡ con ngay lúc con yếu đuối nhất. Amen.

CHÚA HIỂN DUNG

Một vài học giả cho rằng sự kiện chúng ta đọc trong Kinh Thánh hôm nay, sự kiện Chúa Giêsu biến hình, không bao giờ xảy ra. Đó là một “sự phản chiếu” đức tin sau này của các tông đồ về sự sống lại của Chúa Giêsu. Nhưng nếu đó chỉ là phản chiếu, vậy tại sao bản thân câu chuyện nhấn mạnh sự ngơ ngác một cách ngớ ngẩn của các môn đệ khi chứng kiến cảnh đó.
Nhưng không, việc y phục của Chúa Giêsu trở nên rực rỡ, trắng tinh và “không có thợ nào ở trần gian giặc trắng được như vậy” xác thực rằng chuyện này thực sự diễn ra. Và bản thân thánh Phêrô trong bài đọc 2 hôm nay nhắc về “ngọn núi thánh” mà thông điệp của nó mãi sau này mới được hiểu.
Vì thế chúng ta hãy rút ra cho mình một bài học. Một vài sự kiện chiếu tỏ với ánh sáng đặc biệt nhầm nói rằng sự hiện diện của Chúa Giêsu tẩy sạch, biến đổi nên trắng tinh, và đẩy lùi bóng tối của sự thiếu hiểu biết nơi chúng ta, tội lỗi của chúng ta, như lời thánh Phêrô nói “sao mai mọc lên soi chiếu tâm hồn anh em”.
Miguel Dulick
Trích Sống Lời Chúa, Quyển 3/2018
Ảnh: Internet
Bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu đã biến hình trước mặt các môn đệ.
Thứ Hai Tuần XVIII Thường Niên Năm Chẵn
Ngày 6/8 Lễ Chúa Hiển Dung
PHÚC ÂM Mc 9, 1-9 (Hl 2-10)
"Đây là Con Ta yêu dấu".
Khi ấy, Chúa Giêsu đưa Phêrô, Giacôbê, và Gioan đi riêng với Người lên núi cao, và Người biến hình trước mặt các ông, và áo Người trở nên chói lọi trắng tinh như tuyết, không thợ giặt nào trên trần gian có thể giặt trắng đến thế. Rồi Êlia cùng Môsê hiện ra và đàm đạo với Chúa Giêsu.
Bấy giờ Phêrô lên tiếng thưa Chúa Giêsu rằng: "Lạy Thầy, chúng con được ở đây thì tốt lắm, chúng con xin làm ba lều, một cho Thầy, một cho Môsê, và một cho Êlia". Phêrô không rõ mình nói gì, vì các ông đều hoảng sợ. Lúc đó một đám mây bao phủ các Ngài, và từ đám mây có tiếng phán rằng: "Đây là Con Ta yêu dấu, các ngươi hãy nghe lời Người". Bỗng nhìn chung quanh, các ông không còn thấy ai khác, chỉ còn một mình Chúa Giêsu với các ông.
Và trong lúc từ trên núi đi xuống, Chúa Giêsu ra lệnh cho các ông đừng thuật lại cho ai những điều vừa xem thấy, trước khi Con Người từ cõi chết sống lại. Các ông tuân lời căn dặn đó, nhưng vẫn tự hỏi nhau: "Từ trong cõi chết sống lại nghĩa là gì?"
Lạy Chúa, con cũng muốn rực rỡ như Ngài, nhưng con ngại cúi xuống, con ngại hy sinh. Xin cho con biết dùng lời cầu nguyện của mình cũng như những hy sinh nhỏ bé nhất mà giúp đỡ tha nhân, cứu rỗi các linh hồn. Amen.

Chủ Nhật, 5 tháng 8, 2018

ĐÓI KHÁT

Ngày nay vấn đề an toàn thực phẩm đang ở mức báo động. Con người coi trọng lợi nhuận, bán rẻ lương tâm, đặt lợi ích cá nhân lên hàng đầu, khinh thường đạo đức kinh doanh, trục lợi trên sự sống của anh em mình. Bệnh tật lan tràn, một trong những nguyên nhân chính gây ung thư chính là vấn đề thực phẩm. Tại Việt Nam, các ca mắc ung thư ngày càng có xu hướng tăng đến chóng mặt. Từ con số 68.000 ca mắc ung thư năm 2000 đã tăng lên 126.000 năm 2010 và dự kiến sẽ vượt qua 190.000 ca vào 2020. Trước mối lo về thực phẩm giết người dễ dãi như thế thì hôm nay Chúa an ủi chúng ta, những người đang mải mê tìm của ăn hay chết này: “Chính Tôi là bánh trường sinh. Ai đến với tôi không bao giờ phải đói..”
Hôm nay dân chúng tìm Chúa vì đã được ăn bánh no nê. Ngày nay con người cũng lặp lại điệp khúc đó khi lao đầu vào công việc bất kể giờ giấc để thỏa mãn những đòi hỏi hưởng thụ. Người giàu chạy theo tiện nghi vật chất, người nghèo tất bật để tìm miếng cơm manh áo. Kẻ nghèo người giàu đều bị cuốn hút bởi cái đói vật chất như nhau. Họ đã bỏ qua cái đói khát tinh thần mà hôm nay Chúa Giê-su dạy phải ra công tìm kiếm. Người ta lo tìm của nuôi sống phần xác nhưng lơ là với việc nuôi sống linh hồn. Người ta lo sợ cho vấn đề an toàn thực phẩm như vệ sinh thực phẩm, tình trạng sử dụng những hoá chất cấm dùng trong nuôi trồng, chế biến nông, thủy sản, thực phẩm; việc sản xuất  một số sản phẩm kém chất lượng hoặc do quy trình chế biến hoặc do nhiễm độc từ  môi trường, đang  gây ảnh hưởng xấu đến sức khỏe người dân. Nhưng người ta lại lơ là gìn giữ an toàn cho tinh thần. Tệ nạn gia đình và xã hội tràn lan. Luân lý, đạo đức bị coi thường và còn ngàn ngàn những tiêu cực đủ loại diễn ra hằng ngày khiến những người còn chút lương tâm cũng phải đau lòng và tự hỏi: xã hội sẽ đi về đâu với những cảnh nghiệt ngã thiếu tình thương như thế!
Chính vì thế mà con người ngày nay đang bị đói về nhiều phương diện:
Đói khát tương quan: Nhiều người vì nghèo, vì thất học, vì mang tật bẩm sinh, vì mang những bệnh lây nhiễm nguy hiểm đã bị anh em mình khai trừ. Họ đã sống trong một ốc đảo của cô đơn với nhiều mặc cảm. Những anh em này đói khát một tình bạn chân thành để chia sẻ những nỗi đau, nỗi tủi nhục, nỗi oan ương chất ngất trong lòng. Họ không mong ước được những tình bạn sâu sắc như Lương Bình và Dương Lễ, cũng không mong tình bạn keo sơn như Lưu BịQuan VũTrương Phi  kết nghĩa tại vườn đào với lời thề: Tuy không sinh cùng ngày cùng tháng nhưng nguyện chết cùng tháng cùng ngày. Nhưng chỉ mong có người cảm thông, yêu thương, an ủi và chia sẻ để dịu đi vết thương thể xác cũng như tinh thần, nhưng thật khó thay! 
Đói khát hy vọng: Ngày nay con người đói khát niềm hy vọng nên cuộc sống của họ mất bình an, hạnh phúc. Hy vọng là một trong ba cái chân của cái kiềng là đức tin và lòng bác ái. Hi vọng cho con người thấy bến đỗ chắn chắn của mình. Hy vọng giúp con người an vui với số phận và kiên tâm vượt khó. Nhưng người không có niềm trông cậy này dễ nao núng, thất vọng và hoảng hốt khi thấy cuộc đời mình đến thời chấm chót. Ngày nay nhiều người đang chới với trước những nghi nan, vô tín, họ không tìm được bến đỗ bình an vì không có niềm tin. Ai sẽ giúp họ tìm được chân trời mơ ước đó? Họ là những người đáng thương nhất vì đang đói khát hy vọng.  
Đói khát tình yêu: Con người cần yêu và được yêu. Ngày nay có biết bao trẻ thiếu tình yêu của cha mẹ, bao trái tim khô cứng vì không yêu và không được yêu. Bao người cô đơn sống giữa chợ đời. Bao mảnh đời bất hạnh không ai thương giúp. Bao người đau khổ tinh thần không được đỡ nâng. Bao bệnh nhân nan y bị đẩy ra ngoài xã hội và còn biết bao những người kéo lê cuộc đời trong vũng nước mắt khổ đau tinh thần và thể xác. Họ không được nếm hưởng vị ngọt ngào của tình yêu gia đình và xã hội. Họ đang khao khát tình yêu nhưng ai sẽ là người cho họ được hưởng vị thơm mát này?
Đói khát Đức Tin: Những người đói khát đức tin là những người không biết Thiên Chúa là ai, không biết Ngài là Đấng Tạo Hóa, Đấng dựng nên muôn vật và dựng nên chính mình. Không biết Ngài là Cha yêu thương, gìn giữ, nuôi nấng và quan phòng đời sống mình. Họ không biết Ngài luôn nhận lời để ban ơn cần thiết khi họ khiêm tốn van xin Ngài.  Họ không tin rằng Thiên Chúa có thể làm những điều vượt hơn tất cả những gì họ cầu xin hay nghĩ tới (x. Ep 3,20). Họ không biết rằng không có gì là quá khó khăn đối với Chúa, và với Ngài, mọi sự đều có thể (x. Mc 10,27; Lc 1,37). Họ không biết Thiên Chúa luôn luôn trung tín trong Lời Ngài và Đức tin bảo đảm chắc chắc Chúa sẽ thực hiện những điều Ngài đã hứa. Những con người này đáng thương nhất nhưng ai sẽ là người dám ra đi đem Tin Mừng tình yêu cho những người đang ngồi nơi tối tăm đó?
Đói khát Thiên Chúa: Nhiều người ngày nay đói khát Thiên Chúa nhưng họ không lên đường tìm kiếm và chấp nhận buông xuôi cho số phận. Họ thật đáng thương! Khi cuộc đời bế tắc, bị dồn vào chân tường, hay gặp hoạn nạn, họ dễ dàng tìm đến cái chết để giải quyết. Ngược lại với những người đói như thế là những người thành tâm tìm kiếm Thiên Chúa. Chúa sẽ cho họ cảm được điều mà Thánh Augustino cảm nghiệm: “Lạy Chúa, Chúa cao cả và đáng muôn lời ca ngợi: quyền năng Chúa lớn lao và trí tuệ Chúa khôn lường. Và con người, một phần nhỏ bé của muôn loài Chúa đã tạo nên, lại dám nghĩ có thể ca ngợi Chúa mặc dù chính con người đó, với số kiếp phù du, mang nơi mình tang chứng của tội lỗi và dấu chứng Chúa chống lại kẻ kiêu căng. Dù sao, con người, phần nhỏ bé của muôn loài Chúa đã tạo nên, muốn ca ngợi Chúa. Chính Chúa thúc giục con người làm như vậy, khi cho họ tìm được sướng vui trong lời ngợi khen Chúa, vì Chúa đã tạo dựng chúng con cho Chúa, và lòng chúng con vẫn khắc khoải bao lâu chưa được nghỉ ngơi trong Chúa” (Thánh âu-tinh, tự thuật 1.1,1).
Thật ra, nỗi khát khao về ĐấngTuyệt Đối chỉ có Thiên Chúa mới có thể lấp đầy. Nỗi khát vọng này Thiên Chúa đã in vào đáy lòng chúng ta và chỉ khi chúng ta hướng về Ngài, tìm kiếm ngài, gặp gỡ Ngài chúng ta mới được hạnh phúc hoàn toàn. Đây là thứ lương thực cần hơn mọi thứ lương thực phần xác. Cái đói khát này còn đói hơn mọi cái đói khác. Người ta không chết vì đói thể xác nhưng đói về tinh thần. Nhật bản một nước văn minh, giầu có, tiện nghi nhưng có nhiều bạn trẻ tự tử nhiều nhất. Người ta không tự tử vì thiếu cơm bánh nhưng tự tử vì thiếu lương thực cần thiết như Chúa Giê-su nói hôm nay.
Và Ngài khẳng định: Chính tôi là Bánh Trường Sinh… Ai ăn bánh này sẽ được sống đời đời. Ai đói khát Thiên Chúa Ngài sẽ cho thỏa mãn. Thực phẩm này mới cho chúng ta no thỏa mãi mãi. Chúng ta là những kẻ hành hương trên trần thế nhưng lại ao ước cuộc sống bất tử nên Chúa Giê-su đã hứa với ta: “Ai ăn bánh này sẽ sống đời đời.”
Xin Chúa cho chúng ta biết đói khát Ngài để luôn tìm kiếm Ngài trong cầu nguyện, trong việc nghe Lời và giữ Lời Ngài, trong việc dấn thân theo Ngài bằng cách chọn Ngài làm đối tượng duy nhất và trước nhất, để cuộc đời chúng ta tràn đầy những suy nghĩ, tư tưởng và lối sống yêu thương. Và cuối cùng, để Chúa sống trong ta và để ta sống cho Chúa, sống vì Chúa, sống vì vinh quang Chúa, để chúng ta được no thỏa Chúa, say mê Chúa, đăm mê Chúa như Thánh Tông Đồ: “Tôi sống nhưng không phải tôi sống mà là Chúa Ki-Tô sống trong tôi.” (Gl 2,20).
Maria Faustina Lý Thị Báu
Ảnh: Internet
Chúa Nhật XVIII Thường Niên Năm B
PHÚC ÂM: Ga 6, 24-35
"Ai đến với Ta sẽ không hề đói, ai tin vào Ta sẽ không hề khát bao giờ".
Khi ấy, lúc đám đông thấy không có Chúa Giêsu ở đó, và môn đệ cũng không, họ liền xuống các thuyền và đến Capharnaum tìm Chúa Giêsu. Khi gặp Người ở bờ biển bên kia, họ nói với Người rằng: "Thưa Thầy, Thầy đến đây bao giờ?" Chúa Giê-su đáp: "Thật, Ta bảo thật các ngươi, các ngươi tìm Ta, không phải vì các ngươi đã thấy những dấu lạ, nhưng vì các ngươi đã được ăn bánh no nê. Các ngươi hãy ra công làm việc không phải vì của ăn hay hư nát, nhưng vì của ăn tồn tại cho đến cuộc sống muôn đời, là của ăn Con Người sẽ ban cho các ngươi. Người là Đấng mà Thiên Chúa Cha đã ghi dấu".
Họ liền thưa lại rằng: "Chúng tôi phải làm gì để gọi là làm việc của Thiên Chúa?" Chúa Giêsu đáp: "Đây là công việc của Thiên Chúa là các ngươi hãy tin vào Đấng Ngài sai đến".
Họ thưa Chúa Giêsu: "Ngài sẽ làm dấu lạ gì để chúng tôi thấy mà tin Ngài? Ngài làm được việc gì? Cha ông chúng tôi đã ăn manna trong sa mạc, như đã chép rằng: "Người đã ban cho họ ăn bánh bởi trời". Chúa Giêsu đáp: "Thật, Ta bảo thật các ngươi, không phải Môsê đã ban cho các ngươi bánh bởi trời, mà chính Cha Ta mới ban cho các ngươi bánh bởi trời đích thực. Vì bánh của Thiên Chúa phải là vật tự trời xuống, và ban sự sống cho thế gian".
Họ liền thưa Người rằng: "Thưa Ngài, xin cho chúng tôi bánh đó luôn mãi". Chúa Giêsu nói: "Chính Ta là bánh ban sự sống. Ai đến với Ta, sẽ không hề đói; ai tin vào Ta, sẽ không hề khát bao giờ".
Lạy Chúa, Ngài luôn mời gọi con đến với Ngài, để con ban cho con mọi ơn lành. Xin cho con hiểu được điều ấy. Amen.

Thứ Bảy, 4 tháng 8, 2018

CAN ĐẢM

Khi thấy hai con trai của mình đã lớn, người cha bảo chúng đi học nghề để tự lực cách sinh. Ba cha con thu xếp rồi lên đường đến một ngôi làng nọ.
Người anh chọn nghề thợ rèn rồi vui sống với nghề nghiệp của mình.
Người cha và đứa em tiếp tục đi đến một ngôi làng khác. Một hôm, hai cha con đi ngang một cánh đồng và thấy một con bò đang gặp cỏ, người chăn ở đâu không thấy mà làng mạc thì xa. Đứa con nói với cha: “Con thích làm nghề ăn trộm vì công việc nhẹ nhàng mà thu hoạch lại lớn”. Người cha nhăn mặt nhưng vẫn gật đầu nói: “Con hãy đợi cha ở ven rừng. Cha cần vào làng có công việc”.
Người cha vừa đi khuất thì người con đã vội lùa bò về nhà trọ. Khi người cha về đến nhà hai cha con bắt tay vào việc làm thịt bò. Nhưng trước khi thưởng thức món thịt bò, người cha nói: “Ta hãy đoán xem ai trong chúng ta sẽ béo lên vì thịt bò này”.
Hai cha con phải mất nhiều ngày mới ăn hết thịt bò, Trong khi người cha cứ ăn thì người con cứ đứng lên ngồi xuống không yên, chốc chốc anh lại ra ngoài xem có ai theo dõi mình không. Sau một tuần lễ, hai cha con kiểm tra xem ai béo hơn ai. Quả thật, người cha đã lên cân thấy rõ, còn người con ngày một gầy thêm. Lúc bấy giờ người cha mới giải thích: “Con biết không, thịt bò con ăn là thịt bò ăn trộm, còn thịt bò cha ăn là thịt bò cha đã bỏ tiền ra mua hẳn hoi. Trong khi con ở ven rừng nhìn ngăm con bò thì cha đã vào làng thương lượng với chủ bò để mua nó. Con thấy chưa, của ăn trộm chẳng bao giờ để ta ăn ngon ngủ yên được”.
Ảnh: Internet
Bài Tin Mừng hôm nay kể về câu chuyện Gioan Tẩy Giả bị chém đầu. Qua đó, ta thấy ngài là:
-Một ngôn sứ trung thành với sứ mạng.
-Một con người can đảm dám nói thật.
-Con người ngôn sứ đó được dân chúng kính nể, kể cả giết Ngài cũng phải nể sợ Ngài.
Thứ Sáu Tuần XVII Thường Niên Năm Chẵn
Ngày 4/8 - Thánh Gioan Maria Vianey, Linh mục, lễ nhớ
PHÚC ÂM: Mt 14, 1-12
"Hêrôđê sai người đi chặt đầu Gioan, và các môn đệ của Gioan đi báo tin cho Chúa Giêsu".
Khi ấy quận vương Hêrôđê nghe danh tiếng Chúa Giêsu, thì nói với những kẻ hầu cận rằng: "Người này là Gioan Tẩy Giả, ông từ cõi chết sống lại, nên mới làm được các phép lạ như vậy". Tại vì Hêrôđia vợ của anh mình mà vua Hêrôđê đã bắt trói Gioan tống ngục, bởi Gioan đã nói với vua rằng: "Nhà vua không được lấy bà ấy làm vợ". Vua muốn giết Gioan, nhưng lại sợ dân chúng, vì họ coi Gioan như một tiên tri. Nhân ngày sinh nhật của Hêrôđê, con gái Hêrôđia nhảy múa trước mặt mọi người, và đã làm cho Hêrôđê vui thích. Bởi đấy vua thề hứa sẽ ban cho nó bất cứ điều gì nó xin. Được mẹ nó dặn trước, nên nó nói: "Xin vua đặt đầu Gioan Tẩy Giả trên đĩa này cho con". Vua lo buồn, nhưng vì đã trót thề rồi, và vì các người đang dự tiệc, nên đã truyền làm như vậy. Ông sai người đi chặt đầu Gioan trong ngục, và để đầu Gioan trên đĩa đem trao cho cô gái, và nó đem cho mẹ nó. Các môn đồ của Gioan đến lấy xác thầy và chôn cất, rồi đi báo tin cho Chúa Giêsu.
Lạy Chúa, xin cho con biết dùng sự can đảm của mình để làm việc tốt. Amen.

Thứ Sáu, 3 tháng 8, 2018

DÒNG NƯỚC TỪ SA MẠC

Có một người Ả Rập nghèo nọ phải băng qua giữa sa mạc trong cơn đói khát và mệt lả. Tình cờ, người đó bắt gặp một dòng suối. Với tất cả tấm lòng biết ơn, ông ta uống từng ngụm nước và cảm thấy ngọt ngào khôn tả. Ông múc nước đổ vào bầu da cho đầy và tiếp tục cuộc hành trình.
Sau nhiều ngày vất vả, ông đã đến thủ đô Baghdad. Tìm đủ mọi cách để tiếp kiến với quan đầu tỉnh, ông dâng kính cho quan tặng vật là chính bầu nước. Quan đầu tỉnh đón nhận món quà một cách vui vẻ. Cho nước vào trong ly, ông uống cạn và cám ơn người Ả Rập, đồng thời tưởng thưởng ông một cách quảng đại.
Những người hầu cận cứ nghĩ thầm rằng đây là một thứ nước kỳ diệu nên ai cũng mong được nếm thử. Nhưng quan đầu tỉnh nhất mực từ chối... Chờ cho người Ả Rập đi khuất, quan mới giải thích về cử chỉ của mình. Nước để lâu trong bầu da đã trở nên rất bẩn và hôi thối. Quan nghĩ rằng, nếu tất cả mọi người đều uống nước đó và đều tỏ ra khó chịu trước mặt người Ả Rập, ông ta hẳn sẽ bị tổn thương...
Quà tặng cao quý nhất mà người Ả Rập đã biếu cho quan đầu tỉnh chính là những giọt nước đa cứu sống mình. Quan đầu tỉnh đã tặng cho ông món quà quý giá nhất bằng cách uống lấy nước ông dâng biếu... Cuộc đời sẽ đẹp biết bao nếu con người chỉ biết đối xử với nhau bằng những cử chỉ tế nhị và thân ái. Một cử chỉ nhỏ mọn đến đâu, nhưng nếu được làm với tất cả yêu mến sẽ không bao giờ qua đi.
Trích sách Lẽ Sống
Ảnh: Internet
Bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu trở về quê hương nhưng bị dân chúng khinh chê.
Thứ Sáu Tuần XVII Thường Niên Năm Chẵn
PHÚC ÂM: Mt 13, 54-58
"Nào ông chẳng phải là con bác thợ mộc ư? Vậy bởi đâu ông được những sự ấy?"
Khi ấy, Chúa Giêsu trở về quê quán Người, và giảng dạy người ta trong hội đường, khiến người ta ngạc nhiên và nói rằng: "Bởi đâu ông này được sự khôn ngoan và quyền làm phép lạ như vậy? Nào ông chẳng phải là con bác thợ mộc sao? Nào mẹ ông chẳng phải là bà Maria, và Giacôbê, Giuse, Simon, Giuđa chẳng phải là anh em ông sao? Và chị em ông, nào chẳng phải những người ở nơi chúng ta sao? Vậy bởi đâu ông được những sự ấy?" Và họ vấp phạm đến Người.
Nhưng Chúa Giêsu phán cùng họ rằng: "Không tiên tri nào mà không được vinh dự, trừ nơi quê quán và nhà mình". Người không làm nhiều phép lạ ở đó, vì họ chẳng có lòng tin.
Lạy Chúa, đã bao lần con chưa vừa ý với những người quanh con. Xin ban cho con tấm lòng rộng lượng và bao dung như Ngài. Amen.

Thứ Năm, 2 tháng 8, 2018

KHOAN DUNG & KIÊN NHẪN

Một bác sĩ nọ tìm đến với một vị Giám Mục và tuyên bố:
“Con đến cho Đức Cha hay con muốn ra khỏi Giáo hội. Đức Cha nghĩ sao?”.
Vị Giám Mục xin ông cho biết lý do.
Ông nói: “Đức Cha nghĩ coi: Giáo hội có mặt trên trần gian này gần 2000 năm rồi, thế mà con người có khá hơn không?”.
Vị Giám Mục bình tĩnh trả lời: “Bác sỹ nói chí lý. Nhưng bác sỹ cũng hãy nghĩ coi: nước đã xuất hiện trên mặt đất này bao nhiêu triệu năm rồi. Vậy mà sao ngày nào bác sĩ cũng như tôi cũng phải đều rửa tay?”.
Nghe thế, vị bác sĩ thinh lặng ra về, không còn nghĩ tới chuyện rời bỏ Giáo hội nữa.
Ảnh: Internet
Bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu nói về Nước Trời giống như lưới thả dưới biển.
Thứ Năm Tuần XVII Thường Niên Năm Chẵn
PHÚC ÂM: Mt 13, 47-53
"Người ta lựa cá tốt bỏ vào giỏ, còn cá xấu thì ném ra ngoài".
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng dân chúng rằng: "Nước trời lại giống như lưới thả dưới biển, bắt được mọi thứ cá. Lưới đầy, người ta kéo lên bãi, rồi ngồi đó mà lựa chọn: cá tốt thì bỏ vào giỏ, còn cá xấu thì ném ra ngoài. Đến ngày tận thế cũng như vậy: các thiên thần sẽ đến mà tách biệt kẻ dữ ra khỏi người lành, rồi ném những kẻ dữ vào lò lửa: ở đó sẽ phải khóc lóc nghiến răng. Các ngươi có hiểu những điều đó không?" Họ thưa: "Có".
Người liền bảo họ: "Bởi thế, những thầy thông giáo am tường về Nước trời cũng giống như chủ nhà kia, hay lợi dụng những cái cũ, mới trong kho mình". Khi Chúa Giêsu phán các dụ ngôn đó xong, thì Người rời khỏi nơi ấy.
Lạy Chúa, Ngài luôn cho con thất nhiều thời gian để con nhận ra lỗi sai, để con tự sửa lấy. Xin Ngài thương và luôn đồng hành, nâng đỡ con trên mỗi bước đi cuộc đời con. Amen.

Thứ Tư, 1 tháng 8, 2018

KHO TÀNG

Hôm qua Giáo Hội kính nhớ Thánh I-nha-xi-ô, sáng lập Dòng Tên; hôm nay là Thánh An-phong, sáng lập Dòng Chúa Cứu Thế. Cuộc đời hai vị thánh này là những minh hoạ tuyệt vời lời Đức Giê-su kể hôm nay: “bán tất cả những gì mình có” để mua “kho tàng chôn giấu trong ruộng.” Mỗi người mỗi cách, nhưng cả hai đều xuất thân từ những gia đình đầy thế giá và đều đang say sưa săn đuổi quyền lực và danh vọng thế trần. Rồi một biến cố xảy đến tuy tự nó không đủ để làm vỡ mộng, nhưng cả hai đã ‘tự ý’ vỡ mộng – để ôm một giấc mộng cao hơn, giấc mộng ‘Nước Trời’, và sẽ không bao giờ phải vỡ mộng nữa.
Ảnh: FB Tran Quoc Tuan
Bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu nói về Nước Trời như kho tàng và ngọc quý.
Thứ Tư Tuần XVII Thường Niên Năm Chẵn
PHÚC ÂM: Mt 13, 44-46
"Anh bán tất cả những gì anh có mà mua thửa ruộng đó".
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng dân chúng rằng: "Nước trời giống như kho tàng chôn giấu trong ruộng, người kia tìm được, vội chôn vùi xuống, vui mừng trở về bán tất cả những gì anh có mà mua thửa ruộng ấy. Nước trời cũng giống như người buôn nọ đi tìm ngọc quý. Tìm được một viên ngọc quý, anh trở về bán mọi của cải mà mua viên ngọc ấy.

"Vì nhiệt tâm lo việc nhà Chúa mà tôi đây sẽ phải thiệt thân" (Ga 2,17)